Con đường trưa. Không có một bóng cây khiến ánh nắng vàng sóng sánh như mật, nóng tràn đậm đặc cả con đường bốc hơi đầy bụi.
Giữa những dòng xe vun vút chạy, bác xích lô gò lưng nhấn vào pedan đẩy chiếc xe chở cồng kềnh đồ đạc tiến lên. Mồ hôi túa ra lấp loáng dưới ánh nắng chói chang, ướt sũng cả tấm lưng áo sờn. Chiếc xích lô lầm lũi trong nắng gió bụi đường, chầm chậm từng vòng quay, không nghỉ. Ta thấy rõ vẻ mệt mỏi vì công việc nặng nhọc trên gương mặt đen đúa, nhăn nheo sạm dày sương gió của ông già ngoài năm chục tuổi, nhưng tuyệt nhiên không hề có cái chau mày nản chí hay có ý thoái lui. Chiếc bóng gầy trên xe cao lênh khênh ấy vẫn kiên nhẫn nhấn bàn đạp cho bánh xe quay vòng, quay vòng… trong cái nắng gắt gao, trên con đường trưa đầy bụi.
Một chiếc xe con bóng loáng đỗ xịch trước cổng trường đại học. Cửa xe mở chầm chậm. Vị giáo sư khả kính, hiệu trưởng của trường đại học ấy, trong bộ đồ vest cao cấp xách chiếc ca táp màu đen bước ra. Ông đi vào căn phòng làm việc của mình. Căn phòng mát rười rượi với nội thất thật độc đáo và tiện nghi. Đầy ngút những giấy tờ, văn bản,…Và cũng đầy ngút những đồ lưu niệm của các chuyến đi công tác nước ngoài. Căn phòng ấy, một nghĩa nào đó, tựa như một chốn “hoàng cung”. Nhưng vị giáo sư không có thời gian để chiêm ngưỡng chốn hoàng cung của mình. Ông ngồi ngay vào bàn, hí hoáy ký những giấy tờ, văn bản đã xếp sẵn trên bàn. Rồi ông mở máy tính, nghiền ngẫm tài liệu, rồi ông gọi điện và nghe điện, rồi ông… Rõ ràng, với cái đầu hói bóng loáng của ông cũng đã nói giùm cho mọi người thấy cường độ làm việc kinh khủng của ông rồi.

Màn đêm buông xuống. Ông lão xích lô về nhà. Khoá chiếc xích lô lại, ông thong thả bước vào căn nhà nhỏ đơn sơ, thành quả của cả cuộc đời đạp xe cày cuốc. Vợ ông, một phụ nữ lam lũ, khuôn mặt cũng nhăn nheo đầy những vết chân chim, chào chồng bằng một nụ cười hồn hậu, đón lấy từ tay ông bịch dưa cà thịt muối - ông tranh thủ ghé mua trên đường về nhà. Ông lão xoà tay, ôm lấy đứa cháu nội nhỏ xinh như một thiên thần, cười khà khà dúi dụi bộ râu lổm chổm của mình vào khuôn mặt măng tơ, khiến em bé cười ngặt ngẽo. Bữa cơm đạm bạc của gia đình ông diễn ra trong tiếng nói cười rộn ràng của ông bà già và trẻ nít. Ông lão xích lô khoan khoái ngắm nhìn cả gia đình đang quây quần ríu rít bên nhau. Ông uống một ngụm rượu, khà lên một tiếng...
Vị giáo sư về đến nhà thì đã quá khuya. Căn biệt thự màu hồng của ông cũng im lìm như vẻ lặng im của bà vợ giáo sư – một người phụ nữ quý phái. Bà đón chồng bằng cách xách hộ ca táp cho chồng, nhìn chồng bằng ánh mắt xót xa ngầm trách móc. Ông giáo sư không có thời gian để giải thích với vợ vì sao mình về trễ. Ông cũng chỉ kịp ăn qua loa mấy miếng và mâm cơm đầy những món cao lương mỹ vị tiếp tục nguội tanh nguội ngắt.
Căn phòng làm việc của ông giáo sư, lại tiếp tục sáng đèn thâu đêm.
Còn bác xích lô, ngáy khò khò trong giấc ngủ thanh bình không mộng mị...
Giữa những dòng xe vun vút chạy, bác xích lô gò lưng nhấn vào pedan đẩy chiếc xe chở cồng kềnh đồ đạc tiến lên. Mồ hôi túa ra lấp loáng dưới ánh nắng chói chang, ướt sũng cả tấm lưng áo sờn. Chiếc xích lô lầm lũi trong nắng gió bụi đường, chầm chậm từng vòng quay, không nghỉ. Ta thấy rõ vẻ mệt mỏi vì công việc nặng nhọc trên gương mặt đen đúa, nhăn nheo sạm dày sương gió của ông già ngoài năm chục tuổi, nhưng tuyệt nhiên không hề có cái chau mày nản chí hay có ý thoái lui. Chiếc bóng gầy trên xe cao lênh khênh ấy vẫn kiên nhẫn nhấn bàn đạp cho bánh xe quay vòng, quay vòng… trong cái nắng gắt gao, trên con đường trưa đầy bụi.
Một chiếc xe con bóng loáng đỗ xịch trước cổng trường đại học. Cửa xe mở chầm chậm. Vị giáo sư khả kính, hiệu trưởng của trường đại học ấy, trong bộ đồ vest cao cấp xách chiếc ca táp màu đen bước ra. Ông đi vào căn phòng làm việc của mình. Căn phòng mát rười rượi với nội thất thật độc đáo và tiện nghi. Đầy ngút những giấy tờ, văn bản,…Và cũng đầy ngút những đồ lưu niệm của các chuyến đi công tác nước ngoài. Căn phòng ấy, một nghĩa nào đó, tựa như một chốn “hoàng cung”. Nhưng vị giáo sư không có thời gian để chiêm ngưỡng chốn hoàng cung của mình. Ông ngồi ngay vào bàn, hí hoáy ký những giấy tờ, văn bản đã xếp sẵn trên bàn. Rồi ông mở máy tính, nghiền ngẫm tài liệu, rồi ông gọi điện và nghe điện, rồi ông… Rõ ràng, với cái đầu hói bóng loáng của ông cũng đã nói giùm cho mọi người thấy cường độ làm việc kinh khủng của ông rồi.

Màn đêm buông xuống. Ông lão xích lô về nhà. Khoá chiếc xích lô lại, ông thong thả bước vào căn nhà nhỏ đơn sơ, thành quả của cả cuộc đời đạp xe cày cuốc. Vợ ông, một phụ nữ lam lũ, khuôn mặt cũng nhăn nheo đầy những vết chân chim, chào chồng bằng một nụ cười hồn hậu, đón lấy từ tay ông bịch dưa cà thịt muối - ông tranh thủ ghé mua trên đường về nhà. Ông lão xoà tay, ôm lấy đứa cháu nội nhỏ xinh như một thiên thần, cười khà khà dúi dụi bộ râu lổm chổm của mình vào khuôn mặt măng tơ, khiến em bé cười ngặt ngẽo. Bữa cơm đạm bạc của gia đình ông diễn ra trong tiếng nói cười rộn ràng của ông bà già và trẻ nít. Ông lão xích lô khoan khoái ngắm nhìn cả gia đình đang quây quần ríu rít bên nhau. Ông uống một ngụm rượu, khà lên một tiếng...
Vị giáo sư về đến nhà thì đã quá khuya. Căn biệt thự màu hồng của ông cũng im lìm như vẻ lặng im của bà vợ giáo sư – một người phụ nữ quý phái. Bà đón chồng bằng cách xách hộ ca táp cho chồng, nhìn chồng bằng ánh mắt xót xa ngầm trách móc. Ông giáo sư không có thời gian để giải thích với vợ vì sao mình về trễ. Ông cũng chỉ kịp ăn qua loa mấy miếng và mâm cơm đầy những món cao lương mỹ vị tiếp tục nguội tanh nguội ngắt.
Căn phòng làm việc của ông giáo sư, lại tiếp tục sáng đèn thâu đêm.
Còn bác xích lô, ngáy khò khò trong giấc ngủ thanh bình không mộng mị...
Tác giả Blogger tienlen
Đọc chơi cho dzui :)
Tâm sự của một anh c


12/01/2009 21:38 | by 
