Chà chà, lâu quá rồi mới có 1 entry mới trên blog của mình... hì hì, vẫn là mình, chỉ có mình, 1 mình mình, xem, đọc, và viết bài.
hì, xin lỗi mày nha, blog thân yêu.
Đã lâu rồi mới vào thăm lại những thứ vẩn vơ đáng quý này. Cuốn nhật kí ở nhà thì đã đóng từ lâu, bụi bặm và lạnh ngắt, chỉ còn để chiêm ngưỡng và hoài niệm, ko thể viết đc nữa. Blog thì cũng quên bẵng nó mất, lâu lâu mới vào xem, mà...lại chắc viết đc cái gì ra hồn, toàn là để khóa, muốn đc chia sẻ, muốn đc an ủi, nhưng lại muốn bí mật.
Hôm nay mình cảm thấy buồn. Có lẽ ko chỉ là hôm nay mà đã từ rất nhiều "hôm" trước, nhiều tuần trước, và nhiều tháng trước. Buồn nhỉ.
Mình sắp thi rồi đó, mày biết ko, blog của ta. Mình sẽ thi đại học FPT, nếu đậu, mình sẽ rất vui, ba mẹ cũng ko lo lắng cho mình nữa. Lỡ có rớt cũng ko sao, vì ko hẳn đây là mục tiêu chính của mình. Nhưng mình rất mong sẽ đậu, và đó sẽ là 1 động lực lớn cho mình đi bước tiếp théo. Và sau đó, mình sẽ thi 2 trường đại học nữa, khối A của mình là KHTN, có lẽ mình sẽ chọn Điện Tử Viễn Thông hoặc Mạng Máy Tính, thay cho những công việc lâp trình mà mình mong ước từ trước. Mình sẽ thi Hoa Sen Khối D. chắc cũng sẽ là CNTT. Mình quyết định ko thi Cao Đẳng.
Mình yêu M, và mình muốn M luôn vui vẻ, muốn làm M hạnh phúc. Mình cũng tự hứa rằng sẽ cố gắng đậu đại học, có như vậy mình mới có thể đc ở bên M. nhưng lỡ mình rớt, mình sẽ thôi. hì hì, chính vì điều đó mình sẽ ko thi Cao Đẳng, mà mình sẽ học lại 1 năm để thi tiếp, và sẽ cố gắng để làm 1 điều gì đó mà mình ko hề muốn làm.
hì hì, tự dưng đang viết cái này mình lại nghĩ tới người bạn thân mới nhận. Cũng thú vị lắm.
Mình và M đã được 7 tháng rồi đó. hạnh phúc nhiều, và buồn cũng nhiều. Bây giờ cũng đang buồn lắm. M nói mình nên thường xuyên lên chơi với người bạn thân mới, đừng để hắn ta buồn. Nhưng M lại làm điều ngược lại với mình. Mình buồn lắm. Mình muốn gặp M, mình nhớ M. hẳn M cũng biết mình muốn có M ở bên cạnh đến dường nào. Nhưng M luôn từ chối. Có lẽ mình làm phiền M nhiều quá. ùh, có lẽ thế thật. Hay là M đang thấy mình ko xứng đáng, cảm thấy ko còn thích mình như trước nữa nên cứ làm tránh đi. Buồn thật. Mình buồn quá. Quá buồn....
Đôi lúc lại cảm thấy mình như người thừa, cảm thấy mình là người chẳng đáng quan tâm, cảm giác bị bỏ rơi, hì hì, mệt ghê nhỉ...
Thôi vậy, có lẽ thời gian này chẳng ai muốn bị làm phiền, và cũng chẳng ai muốn để đụng chạm gì cả.
Thôi, mỗi lần bị từ chối, mình cảm thấy buồn, và muốn nằm dài ra mà tự an ủi. Mình chắc là đã hết thời. Dừng có 1 thời gian mà trong giới IT, vị trí của mình giảm kinh khủng. Nghỉ có 1 thời gian mà trình độ dường như ko còn theo kịp những gì đang diễn ra. Và có lẽ, mình đã thay đổi nhiều trong thời gian này. Mình chắc là nên dừng lại, suy nghĩ, và trở lại chính mình thôi.
Refresh tinh thần, refresh tâm trí, refresh all............................
"Hãy biết bắt đầu và hãy dừng đúng lúc, đừng bao giờ trở thành tảng đá ngáng chân người ta" <~~ câu này mình nghĩ ra, nhưng mình chưa bao giờ thực hiện. bây giờ chắc là lúc rồi đây.
Ngủ ngon nhé, vợ yêu
hì, xin lỗi mày nha, blog thân yêu.
Đã lâu rồi mới vào thăm lại những thứ vẩn vơ đáng quý này. Cuốn nhật kí ở nhà thì đã đóng từ lâu, bụi bặm và lạnh ngắt, chỉ còn để chiêm ngưỡng và hoài niệm, ko thể viết đc nữa. Blog thì cũng quên bẵng nó mất, lâu lâu mới vào xem, mà...lại chắc viết đc cái gì ra hồn, toàn là để khóa, muốn đc chia sẻ, muốn đc an ủi, nhưng lại muốn bí mật.
Hôm nay mình cảm thấy buồn. Có lẽ ko chỉ là hôm nay mà đã từ rất nhiều "hôm" trước, nhiều tuần trước, và nhiều tháng trước. Buồn nhỉ.
Mình sắp thi rồi đó, mày biết ko, blog của ta. Mình sẽ thi đại học FPT, nếu đậu, mình sẽ rất vui, ba mẹ cũng ko lo lắng cho mình nữa. Lỡ có rớt cũng ko sao, vì ko hẳn đây là mục tiêu chính của mình. Nhưng mình rất mong sẽ đậu, và đó sẽ là 1 động lực lớn cho mình đi bước tiếp théo. Và sau đó, mình sẽ thi 2 trường đại học nữa, khối A của mình là KHTN, có lẽ mình sẽ chọn Điện Tử Viễn Thông hoặc Mạng Máy Tính, thay cho những công việc lâp trình mà mình mong ước từ trước. Mình sẽ thi Hoa Sen Khối D. chắc cũng sẽ là CNTT. Mình quyết định ko thi Cao Đẳng.
Mình yêu M, và mình muốn M luôn vui vẻ, muốn làm M hạnh phúc. Mình cũng tự hứa rằng sẽ cố gắng đậu đại học, có như vậy mình mới có thể đc ở bên M. nhưng lỡ mình rớt, mình sẽ thôi. hì hì, chính vì điều đó mình sẽ ko thi Cao Đẳng, mà mình sẽ học lại 1 năm để thi tiếp, và sẽ cố gắng để làm 1 điều gì đó mà mình ko hề muốn làm.
hì hì, tự dưng đang viết cái này mình lại nghĩ tới người bạn thân mới nhận. Cũng thú vị lắm.
Mình và M đã được 7 tháng rồi đó. hạnh phúc nhiều, và buồn cũng nhiều. Bây giờ cũng đang buồn lắm. M nói mình nên thường xuyên lên chơi với người bạn thân mới, đừng để hắn ta buồn. Nhưng M lại làm điều ngược lại với mình. Mình buồn lắm. Mình muốn gặp M, mình nhớ M. hẳn M cũng biết mình muốn có M ở bên cạnh đến dường nào. Nhưng M luôn từ chối. Có lẽ mình làm phiền M nhiều quá. ùh, có lẽ thế thật. Hay là M đang thấy mình ko xứng đáng, cảm thấy ko còn thích mình như trước nữa nên cứ làm tránh đi. Buồn thật. Mình buồn quá. Quá buồn....
Đôi lúc lại cảm thấy mình như người thừa, cảm thấy mình là người chẳng đáng quan tâm, cảm giác bị bỏ rơi, hì hì, mệt ghê nhỉ...
Thôi vậy, có lẽ thời gian này chẳng ai muốn bị làm phiền, và cũng chẳng ai muốn để đụng chạm gì cả.
Thôi, mỗi lần bị từ chối, mình cảm thấy buồn, và muốn nằm dài ra mà tự an ủi. Mình chắc là đã hết thời. Dừng có 1 thời gian mà trong giới IT, vị trí của mình giảm kinh khủng. Nghỉ có 1 thời gian mà trình độ dường như ko còn theo kịp những gì đang diễn ra. Và có lẽ, mình đã thay đổi nhiều trong thời gian này. Mình chắc là nên dừng lại, suy nghĩ, và trở lại chính mình thôi.
Refresh tinh thần, refresh tâm trí, refresh all............................
"Hãy biết bắt đầu và hãy dừng đúng lúc, đừng bao giờ trở thành tảng đá ngáng chân người ta" <~~ câu này mình nghĩ ra, nhưng mình chưa bao giờ thực hiện. bây giờ chắc là lúc rồi đây.
Ngủ ngon nhé, vợ yêu
No Fun, No Sad, No C
Nếm thất bại để hiểu


26/03/2008 19:57 | by 
