Mưa tí tách.
Hắn đang vê vê điếu thuốc, khẽ rít 1 hơi chậm và sâu. Từ hôm mua máy ảnh hắn đa số xách lên mấy vườn hoa ngoại thành. Mẫu thì toàn các em lên đó chụp rồi hắn chớp nhoáng bắn ké vài kiểu chơi chơi. Vì hắn chụp cũng gọi là bập bẹ, nên cũng chẳng dám ngỏ ý ai đi làm mẫu để hắn chụp.
Tiếng chuông điện thoại réo liên hồi làm hắn bừng tỉnh suy tư...
Lạnh…
Sài Gòn dạo này lạnh quá.
Lạnh đến nỗi chỉ muốn cuộn mình trong chăn mà nằm.
Lạnh đến nỗi chả biết diễn tả như thế nào nữa.
SG lạnh nhất mà hắn từng chứng kiến.
Đông đã về, hay người ta vẫn gọi là mùa mưa Sài Gòn, cái lạnh ở đây cứ rón rén như ngại ngùng điều gì đó, làn sương sớm răng mong manh liu điu trên mặt hồ, mờ mờ đầu ngõ nhỏ. Băng qua màn sương mong manh đến vô hình đó, ta mơ màng chờ cái nắng lẻ loi, bầu trời nắng mây, những cơn gió se sắt thổi vào lòng người những nỗi buồn man mác. Dường như đông cũng không muốn làm môi ai khô đi, chẳng muốn làm làn da người thiếu nữ nứt nẻ, cũng không muốn thấy những thân hình co ro trong bộ áo dầy cộp lặng lẽ bước nhanh trong đêm, phải vì thế mà đông như lưỡng lự chẳng đến ngay…
Gió đầu mùa, không mang theo cái lạnh cắt da thịt như những trận gió bấc buốt giá, cũng không phải là cái se lạnh của những cơn gió heo may sớm thu. Dường như cái lạnh đầu mùa như đang mang hơi thở của tạo hóa, nó thổi vào lòng người nỗi nhớ về tia nắng ấm áp và những cơn gió nhè nhẹ của mùa thu, thổi vào lòng người hình dung về một mùa đông mới với bao cảm xúc hay nó chỉ đơn giản là một dấu chấm ngăn cách giữa hai mùa.
Cái lạnh đầu mùa, mang theo những hàng cây khẳng khiu khẽ run lên vì rét, mang theo cốc trà nóng nghi ngút nằm gọn trong đôi bàn tay, mang theo những dáng người vội vã lặng lẽ trở về nhà để tránh những cơn gió, cái lạnh dường như hòa trộn vào lòng người làm con phố ít nói hơn.
Lạnh đầu mùa giúp ta dần quên đi sự mát mẻ dịu dàng của mùa thu, tập cho ta làm quen với cái lạnh để chuẩn bị cho mùa đông khắc nghiệt sắp tràn về.
Mùa đông, cái thời tiết dở dở ương ương của đất trời sinh ra những con người có những thói quen chả giống ai với những tính cách lạ thường. Ta thích ăn kem trời lạnh, thích cuộn chăn bông xem phim, đọc sách thâu đêm. Thích ra biển mùa đông, đón những cơn gió mang theo hơi muối lạnh buốt khẽ táp vào mặt. Ta giỏi chịu đựng cái giá rét của mùa đông, chịu đựng được cái lạnh lẽo của sự cô đơn nhưng đến khi cái ấm áp đến cháy bỏng của tình yêu đến, ta lại cảm thấy hụt hẫng, chới với.
Dường như cái lạnh của mùa đông đã mặc định trong ta để rồi khi cái ấm áp đó đến lại không thể kịp làm quen với nó rồi lại bị đào thải, lại bị rời xa.
Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung, Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn, Nước tràn sông rộng, thuyền không bến, Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng. Mùa đông, ta lặng lẽ lang thang trên lối về ngược gió, cảm nhận cái lạnh khẽ len lỏi qua từng sợi vải.
Hít thật sâu mùi khói ấm áp từ những gánh hàng đêm, những tổ hủ tíu ấm nóng, những trái bắp nướng cháy thơm trên bếp than hồng lửa tỏa ra mong sưởi ấm con ngõ nào đó mùa đông ghé qua rồi tha thiết ở lại, một bàn tay run rẩy vươn ra hứng nỗi buồn. Nhận ra rằng mùa đông đã về trên từng con phố, trên từng mặt người lo toan hối hả.
Đông năm nay về sớm nhưng không vội vã. Đông đến lặng lẽ cho vừa dịp Tết
Hắn đang vê vê điếu thuốc, khẽ rít 1 hơi chậm và sâu. Từ hôm mua máy ảnh hắn đa số xách lên mấy vườn hoa ngoại thành. Mẫu thì toàn các em lên đó chụp rồi hắn chớp nhoáng bắn ké vài kiểu chơi chơi. Vì hắn chụp cũng gọi là bập bẹ, nên cũng chẳng dám ngỏ ý ai đi làm mẫu để hắn chụp.
Tiếng chuông điện thoại réo liên hồi làm hắn bừng tỉnh suy tư...
Lạnh…
Sài Gòn dạo này lạnh quá.
Lạnh đến nỗi chỉ muốn cuộn mình trong chăn mà nằm.
Lạnh đến nỗi chả biết diễn tả như thế nào nữa.
SG lạnh nhất mà hắn từng chứng kiến.
Đông đã về, hay người ta vẫn gọi là mùa mưa Sài Gòn, cái lạnh ở đây cứ rón rén như ngại ngùng điều gì đó, làn sương sớm răng mong manh liu điu trên mặt hồ, mờ mờ đầu ngõ nhỏ. Băng qua màn sương mong manh đến vô hình đó, ta mơ màng chờ cái nắng lẻ loi, bầu trời nắng mây, những cơn gió se sắt thổi vào lòng người những nỗi buồn man mác. Dường như đông cũng không muốn làm môi ai khô đi, chẳng muốn làm làn da người thiếu nữ nứt nẻ, cũng không muốn thấy những thân hình co ro trong bộ áo dầy cộp lặng lẽ bước nhanh trong đêm, phải vì thế mà đông như lưỡng lự chẳng đến ngay…
Gió đầu mùa, không mang theo cái lạnh cắt da thịt như những trận gió bấc buốt giá, cũng không phải là cái se lạnh của những cơn gió heo may sớm thu. Dường như cái lạnh đầu mùa như đang mang hơi thở của tạo hóa, nó thổi vào lòng người nỗi nhớ về tia nắng ấm áp và những cơn gió nhè nhẹ của mùa thu, thổi vào lòng người hình dung về một mùa đông mới với bao cảm xúc hay nó chỉ đơn giản là một dấu chấm ngăn cách giữa hai mùa.
Cái lạnh đầu mùa, mang theo những hàng cây khẳng khiu khẽ run lên vì rét, mang theo cốc trà nóng nghi ngút nằm gọn trong đôi bàn tay, mang theo những dáng người vội vã lặng lẽ trở về nhà để tránh những cơn gió, cái lạnh dường như hòa trộn vào lòng người làm con phố ít nói hơn.
Lạnh đầu mùa giúp ta dần quên đi sự mát mẻ dịu dàng của mùa thu, tập cho ta làm quen với cái lạnh để chuẩn bị cho mùa đông khắc nghiệt sắp tràn về.
Mùa đông, cái thời tiết dở dở ương ương của đất trời sinh ra những con người có những thói quen chả giống ai với những tính cách lạ thường. Ta thích ăn kem trời lạnh, thích cuộn chăn bông xem phim, đọc sách thâu đêm. Thích ra biển mùa đông, đón những cơn gió mang theo hơi muối lạnh buốt khẽ táp vào mặt. Ta giỏi chịu đựng cái giá rét của mùa đông, chịu đựng được cái lạnh lẽo của sự cô đơn nhưng đến khi cái ấm áp đến cháy bỏng của tình yêu đến, ta lại cảm thấy hụt hẫng, chới với.
Dường như cái lạnh của mùa đông đã mặc định trong ta để rồi khi cái ấm áp đó đến lại không thể kịp làm quen với nó rồi lại bị đào thải, lại bị rời xa.
Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung, Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn, Nước tràn sông rộng, thuyền không bến, Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng. Mùa đông, ta lặng lẽ lang thang trên lối về ngược gió, cảm nhận cái lạnh khẽ len lỏi qua từng sợi vải.
Hít thật sâu mùi khói ấm áp từ những gánh hàng đêm, những tổ hủ tíu ấm nóng, những trái bắp nướng cháy thơm trên bếp than hồng lửa tỏa ra mong sưởi ấm con ngõ nào đó mùa đông ghé qua rồi tha thiết ở lại, một bàn tay run rẩy vươn ra hứng nỗi buồn. Nhận ra rằng mùa đông đã về trên từng con phố, trên từng mặt người lo toan hối hả.
Đông năm nay về sớm nhưng không vội vã. Đông đến lặng lẽ cho vừa dịp Tết
Cuối con đường sẽ kh
Lâu rồi mới được viế


16/10/2014 14:24 | by 
