Hôm nay, em hỏi tôi, đã từng yêu đơn phương bao giờ chưa? Cái cảm giác mình ngóng đợi một điều gì rất mơ hồ từ một người, sự mong ngóng, cảm giác chỉ một dòng tin nhắn cũng đủ khiến một ngày trở nên bừng sáng và ấm áp.

Như mọi cô gái khác, em sắp cập ngưỡng 22. Cũng chỉ là một dạng cột mốc. Nhưng nó nhắc người ta nhớ nhiều. Chắc vì con số đấy "chẵn tròn". Nhưng cũng có thể vì chỉ có cơ hội một lần trong đời sống qua những ngày tháng ấy, nên mọi việc luôn khiến người ta phải nhớ rất lâu.

Tôi từng có những tháng năm trước tuổi 22, không phải là thích, mà là yêu đơn phương một cô gái.

Những cảm xúc em từng trải qua, tôi cũng từng một thời. Cũng ngóng đợi, cũng hồi hộp, cũng cảm giác như có cơn gió lạnh thổi ngang qua khi người ta hờ hững với mình. Cũng từng giật mình tỉnh dậy và nuối tiếc một giấc mơ hạnh phúc. Nhưng...như cái cách mà mọi mối tình đơn phương đều chọn cho mình kết cục, có buồn đau, có niềm vui (dù mỏng manh và thoáng qua) nhưng người đó mãi mãi ở trong tâm trí mình, và lấp lánh. Vì mình vốn chỉ quen nghĩ về họ cùng những điều đẹp nhất (mà thực ra mình đâu có cơ hội trải nghiệm một tình yêu song phương để nhận thấy đủ đầy về người kia đâu nào...)

Tôi nghĩ tuổi 22 của em là một món quà. Nó cũng như thứ quyền năng kỳ diệu, khi ta có thể yêu ai đó với một trái tim nóng và cả cái đầu cũng nóng. Chưa bao giờ có quãng thời gian đẹp thế, cái quãng thời gian mà nó cho phép cảm xúc và sự mê say dẫn dắt mọi hành động của mình. Và cũng chưa bao giờ người ta khờ dại thế.
Nên tôi nghĩ, khi đôi mươi, không cầu toàn đến một tình yêu thật đậm sâu, nhưng những người cùng mình đi qua những ngày tháng này, dù chọn cái kết hạnh phúc hay buồn đau, dù quên mau hay xa nhau vẫn nhớ...luôn là điều gì đó đáng trân trọng.

Lâu rồi, tôi không còn cơ hội được viết những thứ rất nhăng nhố và rất huyên thuyên về tình yêu nữa. Nhưng tối nay, chợt nghe vài câu chuyện của những cô gái sắp 22, mới thấy, chưa có tuổi nào trong cuộc đời này, mà sự hạnh phúc cũng như khổ đau lại có thể đẹp đẽ đến như vậy.

Mượn lời một cô gái từng yêu tôi năm cô ấy 22 tuổi. Muôn triệu tình yêu có muôn triệu đích đến. Vậy thì hãy cứ xem một mối tình như một chuyến đi, đưa ta đến những bến bờ xa lạ. Dù là đồng lúa xanh tươi, thung lũng tuyết trắng hay sa mạc khô cằn...chỉ riêng cái niềm vui thấy mình lớn khôn lên sau mỗi chặng đường hẳn đã là điều tuyệt vời.
Cứ yêu nhau đi...

Ở bên cô ấy!

Tôi nghĩ, là đàn ông, ở ngoài kia có "hô mưa gọi gió" thế nào, có "dọc ngang bốn biển" ra sao, điều quan trọng nhất vẫn là làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc. Chỉ có vậy.
Vì với một cô gái, hạnh phúc là tất cả những gì cô ấy mong đợi trong một mối quan hệ. Là bình yên cho những đêm dài chờ cửa đợi người đàn ông của mình trở về. Là cảm giác tin cậy lúc mình có thể dựa vào một ai đó. Bỏ qua mớ lý thuyết chết tiệt về bình đẳng giới này nọ, tôi vẫn tin người phụ nữ được tạo nên bởi sự yếu đuối, cả về thể chất lẫn tâm hồn. Dù họ có gắng gỏi thể hiện mạnh mẽ thế nào, thâm tâm họ vẫn cần một bờ vai đủ tin cậy, một cái nắm tay thật dịu dàng.
Bởi khi bạn mang tới cho cô ấy hạnh phúc, cô ấy sẽ tặng lại bạn cả trái tim mình.
Phụ nữ về cơ bản ai cũng nghĩ khó hiểu này nọ, nhưng kì thực đơn giản vô cùng. Họ chỉ cần yên ổn, và hạnh phúc, vậy thôi...

Nhưng, tôi không chắc lắm, về bản thân mình...
Và em, tôi cũng không chắc rằng em có biết người tôi yêu đơn phương năm đó, là em...
My Diary | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(8)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
  Tên gọi
 Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
  Địa chỉ web
 Email   [Đăng ký]