Anh trở về giữa thành phố lặng câm
Những cơn mưa đêm rì rầm thở than hoài quá khứ
Điều dịu dàng cuối cùng đã lẩn trốn đi đâu từ những đêm không ngủ
Nhạt nhòa như một vạt mưa.
Không biết giờ này em đã ngủ chưa
Đời chật chội có làm em mệt mỏi?
Những buồn thương có khiến em lạc lối
Trên quãng đường tìm kiếm an nhiên?
Anh từng nói với em chẳng có chuyện thần tiên
Tháng ngày đi qua, chỉ cuộc đời là thực
Tính thiệt hơn làm gì, toàn mua về buồn bực
Bình thản tập yêu lấy chính bản thân mình.
Nên cũng đừng vì đau mà hận một cuộc tình
Có thể sau thời gian, mọi thứ đều qua đi êm ả
Chỉ cần mình bỏ lại sau tất cả
Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.
Ở một nơi nào xa thật là xa
Anh bật lại ngọn đèn, châm cho mình điếu thuốc
Nhìn bóng mình trong gương, chẳng thể nào cười được
Nghe hư hao, rồi lòng cũng dần mòn.
Từ vạt mưa ngày nào, rớt xuống một nụ hôn
Với bọn mình, tất cả đều đã cũ…
(Như chiếc áo sờn vai giờ chỉ treo trong tủ
Muốn bỏ đi rồi, tiếc gì đó, lại thôi…)
Sài Gòn những ngày c
Ngẩng mặt nhìn trời


15/03/2017 22:12 | by 
