Lương Văn Chánh thân yêu
18/05/2008 08:36 | by V.I.P ]
Ba năm trôi qua như một cái ngước nhìn
Để lại thấy những ngập ngừng, bối rối
Bỗng thoáng chốc tôi thấy mình thay đổi
Một chút buồn, lặng lẽ, bâng khuâng…
Mái trường xưa có in dấu hay không?
Những kỷ niệm của một thời để nhớ
Trang lưu bút vẫn ấm nồng hơi thở
Những nỗi buồn, nỗi hờn giận vu vơ.
Có còn chăng những thi si làm thơ ?
Những thi sĩ tuổi mộng mơ ngày ấy ?
Mỗi đứa một nơi giờ xa xăm biết mấy
Có còn đâu những buổi học hôm nào
Những tiếng gọi thân thiết “mày tao”
Đã rơi vào khoảng không gian yên tĩnh
Vang lên tiếng bước chân xưa tinh nghịch
Rồi lặng đi trong khoảng trống tâm hồn.
Đã xa rồi lớp học dưới mái trường
Một mái nhà chỉ còn trong kí ức
Nhưng trái tim vẫn bồi hồi trong ngực
Vẫn thầm thì khẽ gọi “Mái trường ơi !”
12A1 thân thương
18/05/2008 08:25 | by V.I.P ]

Có mấy ai hiểu được chữ ngỡ chăng...Ngỡ đâu mình đã lớn nhưng xa trường, xa bạn, mình lại ngỡ ngàng biết bao, ngập ngừng ko nói lên lời. Ngỡ rằng tình bạn bên nhau là mãi mãi, nhưng biết đâu được mỗi đứa 1 phương nơi đâu mà tìm.
Buồn ko đây, 12A1 ơi......
Chỉ xem lại những tấm hình đã chụp thôi, mà lòng người cảm thấy xao xuyến biết bao nhiêu. Buồn thật nhỉ. Tiếc rằng bản thân tôi đây ko được đi chơi nhiều với lớp, ko hòa đồng và cũng ko hăng say với lớp. Giờ mới thấy mình tiếc vì sắp mất đi 1 cái gì đó quan trọng lắm.

Một ngày chán ngắt lại đến với tôi kéo theo những cơn mưa dài, rên rỉ và trên bầu trời kia đâu đó lấp ló những đám mây u ám, buồn và lại buồn hơn khi tôi ngồi đây cô đơn, lạnh lẽo nghe những bản tình ca mà có lẽ với tôi cảm nhận rằng: “Nếu tôi bây giờ đang là một kẻ thất tình thì tôi đã đi tìm lối thoát duy nhất rồi… !”.
Chiếc lá khô rơi chạm nhẹ vào những hạt mưa đang đọng muộn màng trên khung cửa sổ làm tôi chợt có ngẫu hứng “ngồi đếm lá úa rơi rớt qua tầm tay”, mưa tàn lá khô. Một cơn mưa đầu mùa, bởi vậy mà vì sao tôi thấy buồn, buồn cho những tháng ngày tôi ngồi trên ghế của trường LVC sắp hết, sắp phải rời xa tất cả, xa những đứa bạn thân với niềm thân ái thắm thiết, khăng khít bền lâu, cùng nhau sẻ chia buồn vui, cùng nhau vượt qua gian lao không ngại khó khăn. Nay sắp phải biệt ly, tôi không biết nói với các bạn những gì, nếu có nói thì cũng sẽ không thành câu hoặc chỉ là sự ấp úng không rõ nghĩa, không biết trao bạn vật gì để làm kỉ niệm, chỉ biết ôm bạn thật lâu để trao hơi ấm lần cuối. Để rồi mỗi đứa trong chúng ta tự đi tìm cho chính bản thân một con đường, một con đường chạy dài trong lòng mỗi đứa, con đường có thể làm cho chúng ta xa về khoảng cách nhưng những niềm tin vào nhau sẽ không mờ nhạt nếu chúng ta vẫn còn có nhau, vẫn còn những kỉ niệm của một thời ta đã từng đùa vui, từng nghịch ngợm trong lớp học đầy thân yêu này.


Mùa hè đã đến, những tiếng vi râm ran, những con mưa đầu mùa.....Trầm tư nghe tiếng mưa rơi như báo tin cho tôi sự chia tay ắt hẳn não nề và ảm đạm, chia tay những gì chúng ta đã từng có, “mình chia tay bạn”, “em chia tay thầy cô nhé”, “ta chia tay mày rồi bảng đen ơi!”. Tất cả những gì còn đọng lại những năm cuối cấp, và hẳn là cuối đời học trò là những kỉ niệm, sự quyến luyến và đâu đó trong con người mỗi chúng ta lại có những giọi nướt mắt chảy ngược, cố nén lại nỗi đau, gượng cười lần cuối để cố trao nhau những gương mặt rạng rỡ, phấn khởi nhưng chúng ta biết sự thật vẫn là sự thật cho dù cố ngụy tạo trên khuôn mặt một nụ cười, một ánh mắt nhưng tất cả rất vô hồn. Chúng ta càng cảm thấy quí mến nhau hơn khi đêm nằm thao thức, nhiều lần giật mình tỉnh giấc và cảm thấy nhớ bạn ta quá, phải chăng đây là tâm trạng rất riêng của tuổi học trò.
Nỗi buồn thương nhớ đến nhau, mong một ngày nào đó ta sẽ gặp nhau, tôi quyết tôi sẽ cố gắng bỏ chút ít thời gian để tìm đến bạn. Mặc dù tôi biết lên ĐH chúng ta sẽ thay đổi không những bề ngoài mỗi người mà cả trong cả cách suy nghĩ,nhận thức, trong tâm hồn sâu thẳm. Ngày cuối cùng chúng ta gặp nhau, cũng là giây phút ta cảm thấy lạ nhất, có cái gì đó gọi là “man mác, rơm rớm” khi khẽ đưa mắt nhìn nhau, tuy đưa tay vẫy nhau nhưng chân không đành cất bước, vì tự mình biết hôm nay quay lưng cất bước có thể ngày mai có những lúc chúng ta sẽ được tái ngộ nhưng rồi cũng có thể là mãi mãi và sẽ là vĩnh viễn cho một cuộc chia tay với nhiều nguyên nhân, yếu tố tác động đến, nhiều lúc người trong cuộc như chúng ta không nào hay biết, và rồi sẽ một ngày nào đó tự mình đặt những câu hỏi , tự nghi vấn chính bản thân “Giờ này không biết mấy nhóc bạn mình làm gì?”, “Phải chăng đây là sự biệt ly?”, “Ở trường mới không biết nhỏ còn nhớ đến mình không hay là đang vui cùng những người bạn mới?”…Tất cả bấy nhiêu thôi cũng đủ đem lại hơi lạnh, sương giá, tuyết rơi bão bùng trong lòng mỗi người cho dù bây giờ đang là hè nóng, nhiệt độ có thể 290 - 300 . Ôi tất cả điều đó nó khiến chúng ta trở nên yếu ớt, khao khát, thèm muốn một lần nữa lại được tụ họp tập thể ấm cúng trong những buổi “Party” hoành tráng, nhớ những lúc tự tổ chức sinh nhật cho nhau, cháy bỏng hơn khi nhớ lại những ánh mắt “cầu cứu” nhau trong những giờ kiểm tra hay lên bảng trả bài, càng thắm thía hơn khi bạn khẽ gần đến tôi, gõ nhẹ lên bàn hỏi “mi sốt hả !”, rồi có những tiếng nhốn nháo “Thôi xin cô cho hắn dzề đi, để vở lại chép sau!”, “Đồ gà dzịt”, “Thôi dzìa ngủ đi, mệt mà còn cố học nữa”… làm sao đây khi tất cả đã trở thành quá khứ khi chúng ta xa nhau, phải chăng đây là một trong những qui luật của cuộc đời “Không hẹn mà đến, không đợi mà đi”.
Windows Media PlayerTệp tinLòng vẫn nhớ những dấu chân, từng giọng nói của nhau, tất cả làm nên sự ấm nồng trong tâm hồn của tuổi mới lớn chúng ta. Thôi đã không còn, tất cả những gì đó đã trở thành những kí ức tốt đẹp. Tôi nguyện cầu hạnh phúc, sự thành công cho những đứa bạn mà tôi từng và đã đang mến phục. Tạm biệt những người bạn đã rời xa với tôi là xa tận nơi chân trời kia, tạm biệt người bạn tuyệt vời đã lưu lại trong tôi với nhiều kỉ niệm, nhiều cảm xúc mới mẻ và điều đặc biệt bạn đã định nghĩa cho tôi hay thế nào là “Chia tay tuổi học trò”…!
Tuổi học trò từ đây chấm dứt
Bởi số phận chỉ có vậy thôi
Thật đáng tiếc một thời áo trắng
Tuổi vô tư và ước mơ tràn đầy
Tuổi học trò đi dần vào dĩ vãng
Giờ chỉ còn kỉ niệm khó quên
Xa trường rồi lòng đầy luyến tiếc
Chỉ một ngày thế giới tuổi thơ
Chỉ một giây thế giới học trò
Hôm nay là buổi học cuối cùng của năm lớp 12, buồn thật nhìu, nhưng lớp mình đã có buổi chia tay thật ấn tượng, mọi người tranh nhau lưu lại những bức ảnh kỉ niệm, kí tên lên áo hay thay nhau viết những dòng tâm sự lên bảng, những lời chúc, lời yêu thương hay có khi là đòi nợ nhưng những dòng ấy thật ý nghĩa....cuối cùng là một buổi văn nghệ, hì....ai cũng hát hết mình, nào khóc thì lau vội dòng nước mắt để hòa vào không khí rộn ràng của cả lớp. Tiếc là tôi ko thể cùng chung vui với các bạn được...thế là buổi chia tay của lớp mình kết thúc trong những trận cười giòn tan, và lẫn trong đó cũng là những giọt nước mắt âm thầm.....
Sao chiều nay nắng bỗng vàng hơn
Cánh phượng cũng nhoà trong sắc đỏ
Chợt nhận ra sáng mai đâu còn nữa
Tiếng trống điểm giờ rung sắc nắng ban mai
Chợt nhận ra sau buổi học ngày nay
Sẽ ở lại đằng sau tất cả
Chiếc bàn nhỏ xinh và ô cửa sổ
Ấm áp giọng người với những vần thơ
Để lại đằng sau những hờn giận vu vơ
Bạn tới làm lành lại oà lên khóc
Chú chuồn kim bay vào lớp học
Tiếng ve kêu loãng cả trưa hè
Đã lau kính mấy lần sao vẫn cứ nhoè đi
Nhìn xúc động thêm chuyến đò cập bến
Ngày mai bao miền xa chúng ta đi và đến
Luôn nhớ về sắc nắng chiều nay…
Nơi có người lau kính buổi chia tay.
Viết đến đây mà mắt tôi đã ướt.... Một người luôn cho là mạnh mẽ vậy mà giờ đây ko chịu nổi một sự chia ly. Biết "cuộc vui nào cũng sẽ tàn", nhưng dù thế, vẫn cứ khóc. Vậy là chỉ còn 1 ngày nữa thôi, chỉ còn 1 ngày nữa cho chúng ta gặp nhau, nhìn nhau, cười với nhau, và .....xa nhau.
Hãy giữ mãi nhé tuổi học trò thân yêu. Sắp đến chúng ta đã 18 rồi, thanh niên hết rồi, hãy cố gắng sống và luôn ấp ủ 12A1 trong tim, các bạn nhé!

Cảm ơn A1 vì tất cả. Đây sẽ là một kỉ niệm đẹp tôi ko bao giờ quên, tuổi học trò duy nhất của đời mình. Cảm ơn, cảm ơn và xin lỗi A1 nhiều. Chúc thành công và thắng lợi. Đừng quên tôi nhé

Xin gửi lại trường những kỉ niệm về nhau
Tuổi bé thơ ơi ta gửi người ở lại
Mắt đong đầy nắng, con tim khoắc khoải
Thổn thức nghẹn ngào thôi nhé trường ơi
Có tiếng ve suốt 1 thời không ai hay
Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
12 năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành mà ngoảnh lại buồn hơn
Thoáng nỗi buồn, bừng tỉnh nửa cơn say,
Ngọn gió heo may đẩy ta về quá khứ
Tựa bóng hàng cây ngôi trường xưa cũ,
Chăm sóc ước mơ thuở trong sáng dại khờ.
Ghế đá, cây xanh vẫn in hằn hơi thở
Sôi nổi bồi hồi tuổi mười tám thân thương…
Ai trả cho tôi cái chỗ tôi ngồi…
Cái nơi tôi gửi cả thời tôi thương!
Viết vội vàng trước buổi ta chia tay
Gửi lại đây nỗi nhớ đã đong đầy
Cho sân trường vang nắng
Cho hang cây ngẩn ngơ
Cho ghế đá dại khờ
…Và cho ai
Bài thơ ơi, sao chẳng gửi từ đầu
Ngày mai, cổng trường đã khép........
(Nguyễn Ngọc Anh - 12A1 - Khóa 2005-2008 - THPT Lương Văn Chánh)
...........
08/05/2008 15:39 | by V.I.P ]
Nếm thất bại để hiểu thành công ??
06/05/2008 17:06 | by V.I.P ]
Người ta nói nhiều đến sự thành công, và thường giảm đi mọi điều thất bại. Nhưng, lần đầu tiên trong đời, mình phải đối diện với 1 điều mình chưa bao giờ nghĩ tới.....THẤT BẠI. Lần đầu tiên trong cuộc đời này, sự việc ko theo điều mình mong muốn. Lần đầu tiên trong đời mình phải chứng kiến bản thân mình sa sút đến mức nào khi nhận được kết quả. Mình thi rớt, và mình đã thất bại!
Mình đang tập dần cho bản thân mình: " Nếm thất bại để hiểu thành công" nhưng có lẽ chính bản thân mình khó mà vực dậy được tinh thần ấy. Trong thất bại có thành công, và trong thành công có sự thất bại. Những người luôn “chơi an toàn” sẽ hiếm khi thành công. Đó là vì nỗi sợ thất bại của họ lớn hơn khát vọng giành chiến thắng đã ngăn cản họ thắng lợi và thành công. Khi đảm bảo an toàn, họ sẽ không bao giờ thật sự trưởng thành cũng như không bao giờ thật sự thất bại. Một môi trường thoải mái an toàn với họ là “quá đủ”. Nhưng “quá đủ” sẽ không bao giờ là đủ nếu bạn muốn trưởng thành và trở thành một nhà lãnh đạo thành công. Thất bại là một phần của thành công. Hãy nêu ra một người chưa bao giờ thất bại và đó chính là người thất bại lớn nhất.
Vậy đó là thành công của mình, hay là thất bại của mình ?
Suốt 12 năm cố công dùi mài để có thể bước chân vào giảng đường đại học, mặc dù chưa thi ĐH chính thức, nhưng đã phần nào mình cảm nhận được áp lực, sự run sợ, và sự tự tin thường có của mình khi bước vào phòng thi. Hết giờ làm, vẫn với sự tự tin đó, vẫn với nụ cười đó, mình tin chắc là mình sẽ đậu. Nhưng thật chẳng dễ dàng gì để chấp nhận cái kết quả mà sự tự tin đó mang lại cho mình....THẤT BẠI!
Có 1 tờ báo viết rằng: "Thất bại là mẹ thành công - Vậy cha là ai ?" Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn này được nêu ra dựa trên quan điểm âm dương: một người đàn bà sẽ không thể làm mẹ nếu thiếu người phối ngẫu. Còn nói nghiêm túc, không lẽ người ta chỉ cần cố gắng thất bại thật nhiều là đủ để thành công, và thực tế vì sao lại có những người thất bại hoài mà không thành công? Cuộc đời luôn đầy rẫy sự mâu thuẫn. Ai ai cũng nói rằng thất bại là để thành công, để nếm trải sự đời, nhưng, tại sao lại như vậy ? tại sao ko thành công mãi mãi để quên đi cái từ thất bại đó ? Mình dư sức để trả lời câu hỏi này, nhưng có lẽ, với mình lúc này đây, ko gì hơn là một sự yên tĩnh, ko ồn ào, ko bụi bặm. Mình cần tập trung, mình cần bình tĩnh, và, mình cần tất cả những gì mình cần.........
Thất bại là mẹ thành công, vậy cha thành công chắc là trí tuệ.....có lẽ có trí tuệ mới có thành công ? Mình thất bại, vậy là mình đã thiếu thành công ?
Cảm ơn mẹ đã cho con hiểu rằng Thất bại không phải là một thứ mà con người có thể kiểm soát được dù con có trí tuệ đến mấy đi nữa. Cảm ơn ba đã cho con biết rằng ba đã cho con đôi chân vững vàng biết bao, giúp cho con vượt qua thất bại để con có thành công lớn hơn sự thành công mà con sẽ có nếu con ko thất bại.....Có thật là sẽ như vậy ko, gia đình ơi?
Thật sự mình đã thất bại rất nhiều, nhưng mà, con nghĩ rằng, làm gì thì làm, ko cho người ta biết đến thất bại của mình. Điều đó sẽ làm giảm uy tín, và làm giảm vị trí của mình trong mắt những người khác. Có thật là như vậy ko ?
Mình hiểu rằng Thất bại là một bài học khó nuốt, nhưng phải học được nó mình mới có cơ hội thành công. Mình muốn hiểu điều này, nhưng thật khó quá. Liệu có cần phải thất bại thêm vài ba lần nữa mới thấu suốt nó được.
THẤT BẠI....lần đầu tiên trong đời, mình đã thất bại. Con đường của mình trước giờ quá trơn tru, và mình thật sự ko nghĩ là mình sẽ thất bại. Sự thật đã cho mình nếm mùi. Mình buồn, và mình ko biết đến bao giờ mình mới vượt qua được. Sự đời là vậy. Những cái gì đầu tiên sao mà nó ấn tượng đến thế...đã vậy còn thất bại vào ngay cái năm mà mình cần phải được thành công.....Muốn có 1 nơi nào đó để có thể thanh thản được 1 chút, muốn có 1 ai đó để động viên mình thật nhiều, muốn có ai đó đem đến cho mình cảm giác ấm áp, cảm giác mà mình có thể lấy lại được cho chính bản thân mình.........Muốn có ai đó hãy nói với mình rằng, đây chỉ là "thành công bị trì hoãn".
Dù gì đi nữa, sự thật vẫn là sự thật, mình ko thể chối bỏ được. Mình đã thất bại.............
Cách cài game cho ĐTDĐ SamSung
04/05/2008 19:33 | by V.I.P ]
–Những phần mềm cần để Upload games cho ĐTDĐ SamSung gồm có:
•SamSung xxxJava Uploader. Download ở file đính kèm
• Softick PPP. Download ở file đính kèm
–Bước 1: Cài đặt driver cho ĐTDĐ
–Bước 2: Cài Softick PPP. Trong quá trình Setup có thể gặp lỗi thông tìm thấy file USBPORT.dll
•Các bạn chọn OK để tiếp tục cài đặt
•Các bạn chọn Next để tiếp tục cài đặt
•Kết nối điện thoại với PC bằng USB cable. Sau khi dò tìm driver và hoàn
tất sẽ xuất hiện SamSung MobileUSB Modem trong Device Manager
•R-Click vào Samsung Mobile USB Modem 1.0 chọn Properties để xem điện thoại được kết nối với PC qua cổng Com nào
•Chạy chương trình Softick PPP. Màn hình xuất hiện thông báo sau:
•Chọn Cancel để bỏ qua. Dưới góc phải màn hình sẽ xuất hiện biểu tượng Softick PPP
• R-Click vào biểu tượng Softick PPP Chọn Setting… . Sau đó chọn tab Bluetooth/******

•Xác định lại cổng COM rồi chọn OK
• R-Click vào biểu tượng chọn Active PPP (Nếu chưa Active)
•Chạy chương trình SamSung xxxJava Uploader
•Nhấn vào nút ADD. Sau đó chọn đường dẫn đến những file Games (một game / app phải có 2 file *.jad và *.jar)
•Cấu hình cho WAP trên ĐTDĐ:
– Tên cấu hình và trang chủ : tùy ý
– Kênh: Chỉ dùng GPRS
– Proxy: Tắt
–Cài đặt GPRS:
» DNS1: 203.162.21.117
» APN: m-wap
» Tên truy cập: mms
»Mật mã: mms
•Trên ĐTDĐ bấm lệnh như sau:
– #*536963#
–Nhấn phím C
– #*53696#
–Nhấn phím C
– #*5737425#
–Chọn PPP Up \ USB \ ****** Download
•Lúc này máy sẽ thực hiện download. Nếu muốn nạp tiếp thì Add games / apps vào chương trình Samsung xxxx Java Downloader và trên ĐTDĐ nhấn #*5737425# chọn 2 (****** Download).
•Như vậy việc download games / apps đến đây là hoàn tất. Trên ĐTDĐ nhấn #*536961# để trở trạng thái bình thường.
***
Tệp tin tải về (đã tải về 43 lần)
Tệp tin tải về (đã tải về 39 lần)




