<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Anh's Blog]]></title> 
<link>https://blog.tuitapviet.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Love To Be Loved By You]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Anh's Blog]]></copyright>
<item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/116/</link>
<title><![CDATA[Tôi, Chúng Tôi, và Mọi Thứ - P1]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Thu, 09 Oct 2025 09:33:55 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/116/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	8h tối 20/2 năm ấy, tôi cất tiếng khóc chào đời.<br/>Lớn lên <br/>Tags - <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/h%25E1%25BB%2593i/" rel="tag">hồi</a> , <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/k%25C3%25BD/" rel="tag">ký</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/114/</link>
<title><![CDATA[5/2/2025 - Cục Vàng đi học]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Wed, 05 Feb 2025 08:21:17 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/114/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="https://scontent.fhan3-4.fna.fbcdn.net/v/t39.30808-6/476116659_10221875194388186_4952989222481170443_n.jpg?stp=cp6_dst-jpg_tt6&_nc_cat=104&ccb=1-7&_nc_sid=f727a1&_nc_ohc=B4MKN-kYqYAQ7kNvwEQrD0c&_nc_oc=AdmNOFoilcqR4YWJWr8AFjILk-4ZgEcBexS5ieWaFazAARLjwk5Cm7yx9JXJksvxPww&_nc_zt=23&_nc_ht=scontent.fhan3-4.fna&_nc_gid=OCdBKUlpmI9bJV9RSviGiQ&oh=00_AfEZuEIZbjtZERSgJRFzcP1LykuVb0IDmEpuRSTxfgf6bA&oe=67FC0B32" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="https://scontent.fhan3-4.fna.fbcdn.net/v/t39.30808-6/476116659_10221875194388186_4952989222481170443_n.jpg?stp=cp6_dst-jpg_tt6&_nc_cat=104&ccb=1-7&_nc_sid=f727a1&_nc_ohc=B4MKN-kYqYAQ7kNvwEQrD0c&_nc_oc=AdmNOFoilcqR4YWJWr8AFjILk-4ZgEcBexS5ieWaFazAARLjwk5Cm7yx9JXJksvxPww&_nc_zt=23&_nc_ht=scontent.fhan3-4.fna&_nc_gid=OCdBKUlpmI9bJV9RSviGiQ&oh=00_AfEZuEIZbjtZERSgJRFzcP1LykuVb0IDmEpuRSTxfgf6bA&oe=67FC0B32" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="400"/></a><br/><br/><strong>20 ĐIỀU GỬI CHA MẸ NGÀY KHAI GIẢNG</strong><br/>Hôm nay là ngày toàn dân đưa trẻ đến trường, ngày Khai Giảng của các con. Và bài viết này xin được tặng riêng cho các cha mẹ để con cái có một năm học Hạnh Phúc!<br/>1️⃣Cha mẹ hãy nhớ ngày xưa mình bằng tuổi chúng nó mình ngoan hơn hay hư hơn, học giỏi hơn hay học dốt hơn chúng nó bây giờ? Nếu không bằng chúng nó bây giờ thì hãy hạnh phúc đi. Còn nếu chúng dốt hơn, hư hơn thì cũng chẳng phải lỗi tại chúng. Là chúng ta đã dành cho chúng bao nhiêu thời gian? <br/>2️⃣Một đứa trẻ nói chuyện riêng nhiều trong lớp chỉ chứng tỏ nó là đứa trẻ sôi nổi. Bạn đâu có muốn con bạn ngơ ngơ hay lầm lì ít nói, cạy miệng không ra một câu chứ? <br/>3️⃣Một đứa trẻ mải chơi không tập trung vào học chỉ chứng tỏ nó có rất nhiều bạn để chơi và không bị cả lớp tẩy chay, ghét bỏ.<br/>4️⃣Kết quả học tập của nó kém không phải lỗi mà là nhiệm vụ để sửa. Một trận đòn không thay đổi được kết quả học tập. Thay vào đó, hãy là một kế hoạch thay đổi trong học kỳ sau.<br/>5️⃣Những đứa trẻ giỏi giang hơn con bạn hôm nay chưa chắc là những đứa trẻ sẽ thành công trong ngày mai. Đừng mang chúng ra bắt con bạn học theo. Cẩn thận chúng sẽ gọi bố mẹ của đứa bạn ấy là bố mẹ thay vì gọi bạn.<br/>6️⃣“Con nhà người ta” luôn đi cùng với “bố mẹ nhà người ta”. Làm ơn!<br/>7️⃣Đôi khi, là bạn quên đấy, một vài lỗi của con bạn là từ… di truyền.<br/>8️⃣Điểm số là một thước đo nhưng đừng dùng nó để đo sĩ diện của bạn. Đừng bắt con điểm cao cho cái sự oai của mình.<br/>9️⃣Con bạn có thể không mang về giấy khen cho thành tích học tập của nó nhưng bạn mới là người giữ những lời khen mà con bạn muốn nghe nhất, muốn đạt được nhất.<br/>🔟Hãy tìm kiếm những kết quả mà con thu được từ trải nghiệm hơn là từ những bài thi trên lớp.<br/>1️⃣1️⃣Đích đến ở bước đi hôm nay chứ không phải là đoạn đường trong hôm qua.<br/>1️⃣2️⃣Hãy bảo vệ con bạn trước những giáo viên khát thèm thành tích hay những ngôi trường quan tâm đến thành tích của họ hơn sự phát triển của con bạn.<br/>1️⃣3️⃣Có vài vị trong ban phụ huynh hay đưa ra những ý kiến phù hợp với con của họ hơn là với con của bạn. Hãy tỉnh táo.<br/>1️⃣4️⃣Khai giảng luôn là cơ hội tốt nhất để khai mở một mục tiêu mới: Cùng con. Hãy cùng con lên mục tiêu năm học này và hỗ trợ con hoàn thành mục tiêu đó.<br/>1️⃣5️⃣Hãy chắc chắn mục tiêu con đặt ra là phù hợp với năng lực của con. Hãy trợ giúp con hoàn thành mục tiêu chứ không phải bạn hoàn thành mục tiêu.<br/>1️⃣6️⃣Một lần nữa phải nhắc các cha mẹ rằng: Điểm số không phản ánh năng lực thực sự của con bạn. Nó không phải là đứa trẻ bỏ đi nếu như Toán chỉ 2 điểm Văn chỉ 2 điểm trong khi điểm Vẽ là 10. Tiếng Anh của nó có thể siêu tệ nhưng bài văn của nó thì siêu hay. Hãy tìm ra điểm xuất sắc ở con mình.<br/>1️⃣7️⃣Nhìn vào sự tiến bộ của con thay vì những điểm số vô tri và đôi khi sai bét chỉ vì thứ văn mẫu học thuộc lòng như vẹt.<br/>1️⃣8️⃣Việc học là của con nên việc của cha mẹ là hỗ trợ chứ không phải là trách phạt.<br/>1️⃣9️⃣Những gì con làm khiến bạn cảm thấy xấu hổ chưa chắc đã là vì con làm sai mà chỉ là bạn coi trọng bản mặt của bạn hơn mà thôi.<br/>2️⃣0️⃣Mọi thứ đều có thể bắt đầu lại từ sau hôm nay.
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/113/</link>
<title><![CDATA[Nhà Thơ vs Nhà Thờ]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Happy Reading]]></category>
<pubDate>Wed, 02 Oct 2024 08:16:22 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/113/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Nhà thơ ở cạnh nhà thờ<br/>Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông<br/>Nhà thơ thích nắng chiều buông<br/>Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ<br/><br/>Nhà thơ thường thích làm thơ<br/>Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh<br/>Xóm đạo có lắm cô xinh<br/>Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta<br/><br/>Hết giờ buổi giảng Đức Cha<br/>Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn<br/>Nhìn xong lại đứng làm thinh<br/>Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu<br/><br/>Nhớ người ta đến u sầu<br/>Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ<br/>Nhà thơ lại cố làm thơ<br/>Làm thơ xong lại đứng chờ người ta<br/><br/>Đi vào xong lại đi ra<br/>Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ<br/>Mỗi ngày cứ thật đúng giờ<br/>Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh<br/><br/>Nghe kinh xong lại đứng rình<br/>Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày<br/>Người ta chẳng có hề hay<br/>Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo<br/><br/>Chỉ nhìn không có đi theo<br/>Viết thơ một đống xong treo đầy phòng<br/>Nhà thơ đi lại lòng vòng<br/>Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo<br/><br/>Buổi kinh hôm đó vắng teo<br/>Nhà thơ chờ để cố theo một lần<br/>Nhà thơ đi đảo quanh sân<br/>Hoảng hồn tìm kiếm loanh quanh í à<br/><br/>Nóng lòng vào hỏi Đức Cha<br/>Đức Cha mới nói cô ta đi rồi<br/>Lấy chồng ở chỗ xa xôi<br/>Thôi thì ván đã xong rồi, đóng đinh<br/><br/>Nhà thơ buồn bởi thất tình<br/>Liên miên uống rượu một mình cho say<br/>Thế là cứ mãi xỉn say<br/>Ngày qua ngày lại bệnh đầy vào thân<br/><br/>Nhà thơ tàn tạ tấm thân<br/>Hình hài sa sút, tinh thần lơ ngơ<br/>Nhà thơ đốt hết bài thơ<br/>"Nhà thơ nín thở, nhà thờ đổ chuông"
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/115/</link>
<title><![CDATA[Trà đé]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Jul 2024 08:26:56 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/115/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Tui hái nhành hoa, pha xô trà<br/>Mỗi lần múc uống tính 5 ca (5k)<br/>Mua thêm 1 ổ ốp la nữa<br/>Ai trà đé ko, trà đé đi 🤤😂<br/><br/><a href="https://scontent.fhan3-3.fna.fbcdn.net/v/t39.30808-6/451579478_10220285902176874_6704480135532928898_n.jpg?stp=dst-jpg_p526x296_tt6&_nc_cat=111&ccb=1-7&_nc_sid=833d8c&_nc_ohc=n0QWYa7cGZYQ7kNvwGE7diS&_nc_oc=Adn5n4fSVNeb3KWeSM4xHowACf8R7IiaaGEp5-d8wX5I6tkOoD_aKOyLSEjbDylwsJ4&_nc_zt=23&_nc_ht=scontent.fhan3-3.fna&_nc_gid=pHDfm_Z-BR6KLxbeqAlcMA&oh=00_AfFTcRIdlgG02wZCnoNNIbei9czyVUC6Z3VNQ07sNCnf9A&oe=67FBEEAF" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="https://scontent.fhan3-3.fna.fbcdn.net/v/t39.30808-6/451579478_10220285902176874_6704480135532928898_n.jpg?stp=dst-jpg_p526x296_tt6&_nc_cat=111&ccb=1-7&_nc_sid=833d8c&_nc_ohc=n0QWYa7cGZYQ7kNvwGE7diS&_nc_oc=Adn5n4fSVNeb3KWeSM4xHowACf8R7IiaaGEp5-d8wX5I6tkOoD_aKOyLSEjbDylwsJ4&_nc_zt=23&_nc_ht=scontent.fhan3-3.fna&_nc_gid=pHDfm_Z-BR6KLxbeqAlcMA&oh=00_AfFTcRIdlgG02wZCnoNNIbei9czyVUC6Z3VNQ07sNCnf9A&oe=67FBEEAF" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="200"/></a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/109/</link>
<title><![CDATA[Ngẩng mặt nhìn trời]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Sat, 13 May 2017 03:57:18 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/109/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Ngẩng mặt nhìn trời, hóa ra bầu trời gần đây trong xanh như vậy. Tuy rằng mỗi phút giây trôi qua vẫn không ngừng có áp lực...... nhưng có thể mỉm cười đứng dưới trời xanh, thật tốt.<br/><br/>Hãy đi gặp người bạn muốn gặp đi. Nhân lúc ánh mặt trời dìu dịu, nhân lúc gió lay nhẹ nhàng, nhân lúc người ấy vẫn còn ở đó, nhân lúc bạn chưa già.<br/>Những ngày tốt đẹp nhất trên thế giới chính là ngày được đọc sách, nghe nhạc, uống trà, nằm lười trên giường, hết tất cả lại, chính là những ngày được sống như 🐽<br/><br/>Trong cuộc đời người đàn ông, mỗi người đàn bà đều là một giấc mơ, khi họ chìm vào giấc mơ nào thì giấc mơ ấy là giấc mơ đẹp nhất, lung linh quyến rũ nhất<br/><br/>Đại bàng không có tiếng cổ vũ cũng tung cánh bay cao; <br/>Đám cỏ không cần người chăm sóc cũng biết tự vươn mình lớn lên; <br/>Hoa dại trong núi sâu dù không ai thưởng thức vẫn tỏa hương thơm ngát.<br/><br/>Làm việc, không cần người người đều thấu hiểu, chỉ cần dốc lòng hết sức; làm Người, không cần ai ai cũng yêu mến, chỉ cần thẳng thắn - rộng lượng.<br/>Một đời người thật ra không dài lắm, dù sao mình cũng đã đến đây rồi, thì nên sống cho đẹp một chút vậy.”<br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/110/</link>
<title><![CDATA[Thành phố lặng câm]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Wed, 15 Mar 2017 15:12:47 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/110/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="font-family: Bookman Old Style;"><strong><span style="color: #8B0000;"><p align="center">Anh trở về giữa thành phố lặng câm<br/>Những cơn mưa đêm rì rầm thở than hoài quá khứ<br/>Điều dịu dàng cuối cùng đã lẩn trốn đi đâu từ những đêm không ngủ<br/>Nhạt nhòa như một vạt mưa.</p></span></strong></span><br/><span style="font-family: Bookman Old Style;"><strong><span style="color: #8B0000;"><p align="center">Không biết giờ này em đã ngủ chưa<br/>Đời chật chội có làm em mệt mỏi?<br/>Những buồn thương có khiến em lạc lối<br/>Trên quãng đường tìm kiếm an nhiên?<br/><br/>Anh từng nói với em chẳng có chuyện thần tiên<br/>Tháng ngày đi qua, chỉ cuộc đời là thực<br/>Tính thiệt hơn làm gì, toàn mua về buồn bực<br/>Bình thản tập yêu lấy chính bản thân mình.<br/><br/>Nên cũng đừng vì đau mà hận một cuộc tình<br/>Có thể sau thời gian, mọi thứ đều qua đi êm ả<br/>Chỉ cần mình bỏ lại sau tất cả<br/>Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.<br/><br/>Ở một nơi nào xa thật là xa<br/>Anh bật lại ngọn đèn, châm cho mình điếu thuốc<br/>Nhìn bóng mình trong gương, chẳng thể nào cười được<br/>Nghe hư hao, rồi lòng cũng dần mòn.<br/><br/>Từ vạt mưa ngày nào, rớt xuống một nụ hôn<br/>Với bọn mình, tất cả đều đã cũ…<br/>(Như chiếc áo sờn vai giờ chỉ treo trong tủ<br/>Muốn bỏ đi rồi, tiếc gì đó, lại thôi…)<br/></p></span></strong></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/108/</link>
<title><![CDATA[Sài Gòn những ngày cuối năm 2016]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Wed, 28 Dec 2016 02:52:39 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/108/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	#viếtlàmộtviệcrấtcầncảmxúc<br/><br/>Sài Gòn những ngày cuối năm,<br/><br/>Tỉnh giấc say sau một đêm quẩy cuồng nhiệt cùng hội bạn, mệt oằn người vì uể oải, vì bia, vì những đan xen lẫn lộn của những cảm xúc thường niên dịp giáp Tết.<br/>Ở khoảng thời gian này, nhìn đâu cũng thấy những tất bật, vội vã cho cuộc đua cuối cùng của năm. Đó rõ ràng phải có một kết thúc tốt đẹp cho một câu chuyện dài, một cuộc chiến dài với 12 tháng đầy trải nghiệm, có nụ cười, có nước mắt, mà bản thân mỗi chúng ta là nhân vật trong câu chuyện của chính mình.<br/><br/>2016 quả là một năm “hoành tráng”.<br/><br/>Đã có những thành công, cũng đã có chuỗi ngày vùi mình trong thất bại.<br/>Đã có những đổi thay, cũng có những cứng đầu khư khư chính nguyên bản ngã.<br/>Có những người mới, cũng mất đi vài người từng thân.<br/>Có hạnh ngộ, có những chia ly.<br/><br/>Lựa chọn và lựa chọn, người ta luôn “bị” bản thân bắt phải đưa ra những quyết định mà lúc nào cũng cảm thấy nghi hoặc, không chắn chắn. Cuộc đời là sự hợp thành của vô số những lựa chọn, từ những điều vụn vặt thời con trẻ, đến những trằn trọc hằng đêm, hằng ngày bạc cả tóc hôm nay. Đó có thể là quyết định cho một bữa ăn sáng, cũng có thể dành cho một buổi hẹn hò, cũng có thể là quyết định cho cả đoạn đường 10 năm, 20 năm phía trước. Ta tự vấn bản thân mình không có lựa chọn nào là sai, vì con người ta của hôm nay chính là từ những lựa chọn ấy. Giữa nơi của những quyết định, liệu có lời khuyên cho một kẻ đang đứng chơi vơi ở ngã ba đường, ngoài việc hãy cứ tin, cứ tiến đến và đừng bao giờ hối hận. Hay là, cứ sau tất cả, làm điều mình thích, và thích điều mình làm là đã rất hạnh phúc rồi!?<br/><br/>Vẫn biết, biến động và đổi mới luôn song hành cùng những bất ngờ không ai lường trước được. Trong hành trình vừa qua, ta nói, ngắn ko ngắn, dài chẳng dài – vẫn những cảm xúc, những thói quen, ta liệu có lớn khôn hơn hay vẫn bồng bột đầy non trẻ… ta chẳng biết được!<br/><br/>Quán quen thuộc, thức uống quen thuộc, không gian quen thuộc, chỉ là ngồi ở một hướng khác, thêm một góc nhìn khác. Cuối năm mà, dành chút thời gian cho những cảm xúc không-chông-chênh, nhâm nhi ly nước, ngẫm nghĩ sự đời, chỉ thiếu làn khói nhè nhẹ cho ảo dịu thêm khung cảnh buổi sáng cuối cùng của năm.<br/><br/>2016 với quá nhiều đổi thay từ chính ta. Có lẽ đã không còn quá ngông cuồng, không ù lì, nóng nảy… Tuy chưa rõ rệt nhưng thật may mắn vì những điều đó đang mang lại cho ta những niềm vui nhất định, một cảm giác mới mẻ và khác biệt từ chính trong hình dung của mình. Ta không hẳn khao khát sự đổi thay, không hẳn sợ sệt, chán ngán những thứ đã cũ, những ký ức xa xưa, ta đơn giản là mong muốn những trải nghiệm mới, mong muốn đi xa hơn một “ván cờ” với những màn đấu trí hơn thua, cũ kĩ.<br/><br/>Ta rời bỏ nơi từng “nuôi dưỡng” giấc mơ khởi nghiệp của mình, rời bỏ những niềm vui nhỏ nho bên “ngôi nhà thứ hai”. Ta rời bỏ những miền nhớ xa xăm, những vết thương xưa cũ, rời bỏ những thứ mà chính ta nghĩ sẽ chẳng có gì có thể khiến nó mất đi. Có những điều, những mối quan hệ tưởng như là mãi mãi, nhưng khi chẳng cùng nhau vượt qua biến cố, “mãi mãi” là bao lâu khi không còn chung tiếng nói, con đường… ta níu kéo làm chi. <br/><br/>Không còn là một con ngựa hăng háu, cũng may mắn đã bớt đi phần ngạo mạn, ta đã biết mỉm cười nhẹ nhàng với những hiểu lầm, chê bai, biết im lặng bỏ qua những quan hệ không “thật” với mình. Tất nhiên, cái gì đã không đáng, tại sao phải ảnh hưởng!? Vui thì chia sẻ, buồn gì thì chỉ thế thôi, không huyễn hoặc mình, không cuống cuồng rồi đắm chìm vào những tiêu cực vô vọng. Ta đã ít nói hơn về thành công, tập bắt mình ghi nhớ nhiều hơn những mất mát, thất bại. Ta biết chắc, với những quyết định đó, ta không còn sống trong giới hạn, không nép mình trong những đắn đó, lo lắng, không phải dò hỏi ý kiến của bất kì ai rồi chẳng biết bản thân ta thật sự cần gì, muốn gì. <br/><br/>Ta cảm thấy háo hức với những điều thay đổi ấy. Những dự định ấp ủ đang từng bước được cụ thể trên con đường mới này. Ta mong được bắt tay bạn bè, bắt tay từng người ta quen, khao khát được ôm lấy những người ta yêu thương. Ta cũng sẵn sàng cho những chuyến đi nữa, dù dài, dù xa, dù ngắn, dù gần… Ta thấy vui làm sao, khi quanh mình luôn có người cho ta niềm tin, cho ta hy vọng và cùng ta vượt qua mọi thứ.<br/><br/>Chẳng phải Jack Sparrows đã nói: “Better to not know which moment may be your last alive to be mystery of it all” hay “What a man can do, and what a man can’t do”. Tuổi trẻ này, đơn giản và say đắm, dễ dàng từ bỏ, cũng dễ dàng rung động. Cuộc sống này, có lúc thong thả như diều trong gió, có lúc ầm ĩ như biển vào mưa, nhưng khi đã cùng nhau qua được từng phần đáng sợ, ta thấy mình may mắn biết bao.<br/><br/>So long 2016.<br/>Welcome 2017, live fast, die young, eat more and get big. Chúc may mắn<br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/111/</link>
<title><![CDATA[Lâu rồi mới được viết về tình yêu nhố nhăng]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Wed, 22 Jul 2015 13:33:49 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/111/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Hôm nay, em hỏi tôi, đã từng yêu đơn phương bao giờ chưa? Cái cảm giác mình ngóng đợi một điều gì rất mơ hồ từ một người, sự mong ngóng, cảm giác chỉ một dòng tin nhắn cũng đủ khiến một ngày trở nên bừng sáng và ấm áp.<br/><br/>Như mọi cô gái khác, em sắp cập ngưỡng 22. Cũng chỉ là một dạng cột mốc. Nhưng nó nhắc người ta nhớ nhiều. Chắc vì con số đấy "chẵn tròn". Nhưng cũng có thể vì chỉ có cơ hội một lần trong đời sống qua những ngày tháng ấy, nên mọi việc luôn khiến người ta phải nhớ rất lâu.<br/><br/>Tôi từng có những tháng năm trước tuổi 22, không phải là thích, mà là yêu đơn phương một cô gái. <br/><br/>Những cảm xúc em từng trải qua, tôi cũng từng một thời. Cũng ngóng đợi, cũng hồi hộp, cũng cảm giác như có cơn gió lạnh thổi ngang qua khi người ta hờ hững với mình. Cũng từng giật mình tỉnh dậy và nuối tiếc một giấc mơ hạnh phúc. Nhưng...như cái cách mà mọi mối tình đơn phương đều chọn cho mình kết cục, có buồn đau, có niềm vui (dù mỏng manh và thoáng qua) nhưng người đó mãi mãi ở trong tâm trí mình, và lấp lánh. Vì mình vốn chỉ quen nghĩ về họ cùng những điều đẹp nhất (mà thực ra mình đâu có cơ hội trải nghiệm một tình yêu song phương để nhận thấy đủ đầy về người kia đâu nào...)<br/><br/>Tôi nghĩ tuổi 22 của em là một món quà. Nó cũng như thứ quyền năng kỳ diệu, khi ta có thể yêu ai đó với một trái tim nóng và cả cái đầu cũng nóng. Chưa bao giờ có quãng thời gian đẹp thế, cái quãng thời gian mà nó cho phép cảm xúc và sự mê say dẫn dắt mọi hành động của mình. Và cũng chưa bao giờ người ta khờ dại thế.<br/>Nên tôi nghĩ, khi đôi mươi, không cầu toàn đến một tình yêu thật đậm sâu, nhưng những người cùng mình đi qua những ngày tháng này, dù chọn cái kết hạnh phúc hay buồn đau, dù quên mau hay xa nhau vẫn nhớ...luôn là điều gì đó đáng trân trọng.<br/><br/>Lâu rồi, tôi không còn cơ hội được viết những thứ rất nhăng nhố và rất huyên thuyên về tình yêu nữa. Nhưng tối nay, chợt nghe vài câu chuyện của những cô gái sắp 22, mới thấy, chưa có tuổi nào trong cuộc đời này, mà sự hạnh phúc cũng như khổ đau lại có thể đẹp đẽ đến như vậy.<br/><br/>Mượn lời một cô gái từng yêu tôi năm cô ấy 22 tuổi. Muôn triệu tình yêu có muôn triệu đích đến. Vậy thì hãy cứ xem một mối tình như một chuyến đi, đưa ta đến những bến bờ xa lạ. Dù là đồng lúa xanh tươi, thung lũng tuyết trắng hay sa mạc khô cằn...chỉ riêng cái niềm vui thấy mình lớn khôn lên sau mỗi chặng đường hẳn đã là điều tuyệt vời.<br/>Cứ yêu nhau đi...<br/><br/>Ở bên cô ấy!<br/><br/>Tôi nghĩ, là đàn ông, ở ngoài kia có "hô mưa gọi gió" thế nào, có "dọc ngang bốn biển" ra sao, điều quan trọng nhất vẫn là làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc. Chỉ có vậy.<br/>Vì với một cô gái, hạnh phúc là tất cả những gì cô ấy mong đợi trong một mối quan hệ. Là bình yên cho những đêm dài chờ cửa đợi người đàn ông của mình trở về. Là cảm giác tin cậy lúc mình có thể dựa vào một ai đó. Bỏ qua mớ lý thuyết chết tiệt về bình đẳng giới này nọ, tôi vẫn tin người phụ nữ được tạo nên bởi sự yếu đuối, cả về thể chất lẫn tâm hồn. Dù họ có gắng gỏi thể hiện mạnh mẽ thế nào, thâm tâm họ vẫn cần một bờ vai đủ tin cậy, một cái nắm tay thật dịu dàng.<br/>Bởi khi bạn mang tới cho cô ấy hạnh phúc, cô ấy sẽ tặng lại bạn cả trái tim mình. <br/>Phụ nữ về cơ bản ai cũng nghĩ khó hiểu này nọ, nhưng kì thực đơn giản vô cùng. Họ chỉ cần yên ổn, và hạnh phúc, vậy thôi...<br/><br/>Nhưng, tôi không chắc lắm, về bản thân mình...<br/>Và em, tôi cũng không chắc rằng em có biết người tôi yêu đơn phương năm đó, là em...<br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/post/112/</link>
<title><![CDATA[Sài Gòn Lạnh]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Diary]]></category>
<pubDate>Thu, 16 Oct 2014 07:24:55 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/post/112/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Mưa tí tách.<br/><br/>Hắn đang vê vê điếu thuốc, khẽ rít 1 hơi chậm và sâu. Từ hôm mua máy ảnh hắn đa số xách lên mấy vườn hoa ngoại thành. Mẫu thì toàn các em lên đó chụp rồi hắn chớp nhoáng bắn ké vài kiểu chơi chơi. Vì hắn chụp cũng gọi là bập bẹ, nên cũng chẳng dám ngỏ ý ai đi làm mẫu để hắn chụp. <br/><br/>Tiếng chuông điện thoại réo liên hồi làm hắn bừng tỉnh suy tư...<br/><br/>Lạnh…<br/>Sài Gòn dạo này lạnh quá.<br/>Lạnh đến nỗi chỉ muốn cuộn mình trong chăn mà nằm.<br/>Lạnh đến nỗi chả biết diễn tả như thế nào nữa.<br/>SG lạnh nhất mà hắn từng chứng kiến.<br/><br/><br/>Đông đã về, hay người ta vẫn gọi là mùa mưa Sài Gòn, cái lạnh ở đây cứ rón rén như ngại ngùng điều gì đó, làn sương sớm răng mong manh liu điu trên mặt hồ, mờ mờ đầu ngõ nhỏ. Băng qua màn sương mong manh đến vô hình đó, ta mơ màng chờ cái nắng lẻ loi, bầu trời nắng mây, những cơn gió se sắt thổi vào lòng người những nỗi buồn man mác. Dường như đông cũng không muốn làm môi ai khô đi, chẳng muốn làm làn da người thiếu nữ nứt nẻ, cũng không muốn thấy những thân hình co ro trong bộ áo dầy cộp lặng lẽ bước nhanh trong đêm, phải vì thế mà đông như lưỡng lự chẳng đến ngay… <br/><br/>Gió đầu mùa, không mang theo cái lạnh cắt da thịt như những trận gió bấc buốt giá, cũng không phải là cái se lạnh của những cơn gió heo may sớm thu. Dường như cái lạnh đầu mùa như đang mang hơi thở của tạo hóa, nó thổi vào lòng người nỗi nhớ về tia nắng ấm áp và những cơn gió nhè nhẹ của mùa thu, thổi vào lòng người hình dung về một mùa đông mới với bao cảm xúc hay nó chỉ đơn giản là một dấu chấm ngăn cách giữa hai mùa. <br/><br/>Cái lạnh đầu mùa, mang theo những hàng cây khẳng khiu khẽ run lên vì rét, mang theo cốc trà nóng nghi ngút nằm gọn trong đôi bàn tay, mang theo những dáng người vội vã lặng lẽ trở về nhà để tránh những cơn gió, cái lạnh dường như hòa trộn vào lòng người làm con phố ít nói hơn. <br/>Lạnh đầu mùa giúp ta dần quên đi sự mát mẻ dịu dàng của mùa thu, tập cho ta làm quen với cái lạnh để chuẩn bị cho mùa đông khắc nghiệt sắp tràn về. <br/><br/>Mùa đông, cái thời tiết dở dở ương ương của đất trời sinh ra những con người có những thói quen chả giống ai với những tính cách lạ thường. Ta thích ăn kem trời lạnh, thích cuộn chăn bông xem phim, đọc sách thâu đêm. Thích ra biển mùa đông, đón những cơn gió mang theo hơi muối lạnh buốt khẽ táp vào mặt. Ta giỏi chịu đựng cái giá rét của mùa đông, chịu đựng được cái lạnh lẽo của sự cô đơn nhưng đến khi cái ấm áp đến cháy bỏng của tình yêu đến, ta lại cảm thấy hụt hẫng, chới với. <br/><br/>Dường như cái lạnh của mùa đông đã mặc định trong ta để rồi khi cái ấm áp đó đến lại không thể kịp làm quen với nó rồi lại bị đào thải, lại bị rời xa. <br/>Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung, Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn, Nước tràn sông rộng, thuyền không bến, Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng. Mùa đông, ta lặng lẽ lang thang trên lối về ngược gió, cảm nhận cái lạnh khẽ len lỏi qua từng sợi vải.<br/><br/>Hít thật sâu mùi khói ấm áp từ những gánh hàng đêm, những tổ hủ tíu ấm nóng, những trái bắp nướng cháy thơm trên bếp than hồng lửa tỏa ra mong sưởi ấm con ngõ nào đó mùa đông ghé qua rồi tha thiết ở lại, một bàn tay run rẩy vươn ra hứng nỗi buồn. Nhận ra rằng mùa đông đã về trên từng con phố, trên từng mặt người lo toan hối hả. <br/><br/>Đông năm nay về sớm nhưng không vội vã. Đông đến lặng lẽ cho vừa dịp Tết
]]>
</description>
</item><item>
<link>https://blog.tuitapviet.com/dung-buong-tay-nhe/</link>
<title><![CDATA[Đừng buông tay, nhé....!]]></title> 
<author>V.I.P &lt;vip.tuyhoateen@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[My Friends]]></category>
<pubDate>Thu, 09 Jul 2009 02:37:03 +0000</pubDate> 
<guid>https://blog.tuitapviet.com/dung-buong-tay-nhe/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><strong><span style="color: #FF4500;">Hòa cùng gió, lá run một ít<br/>Âm ẩm đất, nắng mưa đùa cợt<br/>Phượng đỏ quá, biết không.... mùa hạ<br/>Một năm rồi vắng mặt, chẳng hề phai</span></strong></p><br/><br/><p align="center"><strong><span style="color: #FF4500;">Yêu nhiều lắm tập thơm ép cánh<br/>Bao nhiêu lần lồng ngực đã run lên<br/>Để lặng yên, ngẫm nghĩ và mơ....<br/>Rồi bật khóc, bật cười sau đó.<br/><br/>Buổi chia tay ngập chìm nuối tiếc<br/>Hối hả trao nhau bao tình ý đan xen<br/>Choàng vai nhau và kỉ niệm chơi vơi<br/>Áo trắng nuốt trong một ngày hờn dỗi<br/>Biết là nhớ... Đừng buông tay nhau, .... nhé!</span></strong></p><br/>Tags - <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/b%25E1%25BA%25A1n/" rel="tag">bạn</a> , <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/k%25E1%25BB%2589/" rel="tag">kỉ</a> , <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/ni%25E1%25BB%2587m/" rel="tag">niệm</a> , <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/chia/" rel="tag">chia</a> , <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/tay/" rel="tag">tay</a> , <a href="https://blog.tuitapviet.com/tags/nh%25E1%25BB%259B/" rel="tag">nhớ</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>