Nếm thất bại để hiểu thành công ??
[
06/05/2008 17:06 | by V.I.P ]
06/05/2008 17:06 | by V.I.P ]
“Thành công là 99% thất bại” - Đó là câu nói của Soichiro Honda, người sáng lập nên công ty Honda Motor huyền thoại. Vậy đằng sau cái "99% thất bại" đó là cái gì ? Là niềm vui ? Là nỗi buồn ? Là những giọt nước mắt, là những sự đăm chiêu, sa sút tinh thần.....?
Người ta nói nhiều đến sự thành công, và thường giảm đi mọi điều thất bại. Nhưng, lần đầu tiên trong đời, mình phải đối diện với 1 điều mình chưa bao giờ nghĩ tới.....THẤT BẠI. Lần đầu tiên trong cuộc đời này, sự việc ko theo điều mình mong muốn. Lần đầu tiên trong đời mình phải chứng kiến bản thân mình sa sút đến mức nào khi nhận được kết quả. Mình thi rớt, và mình đã thất bại!
Mình đang tập dần cho bản thân mình: " Nếm thất bại để hiểu thành công" nhưng có lẽ chính bản thân mình khó mà vực dậy được tinh thần ấy. Trong thất bại có thành công, và trong thành công có sự thất bại. Những người luôn “chơi an toàn” sẽ hiếm khi thành công. Đó là vì nỗi sợ thất bại của họ lớn hơn khát vọng giành chiến thắng đã ngăn cản họ thắng lợi và thành công. Khi đảm bảo an toàn, họ sẽ không bao giờ thật sự trưởng thành cũng như không bao giờ thật sự thất bại. Một môi trường thoải mái an toàn với họ là “quá đủ”. Nhưng “quá đủ” sẽ không bao giờ là đủ nếu bạn muốn trưởng thành và trở thành một nhà lãnh đạo thành công. Thất bại là một phần của thành công. Hãy nêu ra một người chưa bao giờ thất bại và đó chính là người thất bại lớn nhất.
Vậy đó là thành công của mình, hay là thất bại của mình ?
Suốt 12 năm cố công dùi mài để có thể bước chân vào giảng đường đại học, mặc dù chưa thi ĐH chính thức, nhưng đã phần nào mình cảm nhận được áp lực, sự run sợ, và sự tự tin thường có của mình khi bước vào phòng thi. Hết giờ làm, vẫn với sự tự tin đó, vẫn với nụ cười đó, mình tin chắc là mình sẽ đậu. Nhưng thật chẳng dễ dàng gì để chấp nhận cái kết quả mà sự tự tin đó mang lại cho mình....THẤT BẠI!
Có 1 tờ báo viết rằng: "Thất bại là mẹ thành công - Vậy cha là ai ?" Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn này được nêu ra dựa trên quan điểm âm dương: một người đàn bà sẽ không thể làm mẹ nếu thiếu người phối ngẫu. Còn nói nghiêm túc, không lẽ người ta chỉ cần cố gắng thất bại thật nhiều là đủ để thành công, và thực tế vì sao lại có những người thất bại hoài mà không thành công? Cuộc đời luôn đầy rẫy sự mâu thuẫn. Ai ai cũng nói rằng thất bại là để thành công, để nếm trải sự đời, nhưng, tại sao lại như vậy ? tại sao ko thành công mãi mãi để quên đi cái từ thất bại đó ? Mình dư sức để trả lời câu hỏi này, nhưng có lẽ, với mình lúc này đây, ko gì hơn là một sự yên tĩnh, ko ồn ào, ko bụi bặm. Mình cần tập trung, mình cần bình tĩnh, và, mình cần tất cả những gì mình cần.........
Thất bại là mẹ thành công, vậy cha thành công chắc là trí tuệ.....có lẽ có trí tuệ mới có thành công ? Mình thất bại, vậy là mình đã thiếu thành công ?
Cảm ơn mẹ đã cho con hiểu rằng Thất bại không phải là một thứ mà con người có thể kiểm soát được dù con có trí tuệ đến mấy đi nữa. Cảm ơn ba đã cho con biết rằng ba đã cho con đôi chân vững vàng biết bao, giúp cho con vượt qua thất bại để con có thành công lớn hơn sự thành công mà con sẽ có nếu con ko thất bại.....Có thật là sẽ như vậy ko, gia đình ơi?
Thật sự mình đã thất bại rất nhiều, nhưng mà, con nghĩ rằng, làm gì thì làm, ko cho người ta biết đến thất bại của mình. Điều đó sẽ làm giảm uy tín, và làm giảm vị trí của mình trong mắt những người khác. Có thật là như vậy ko ?
Mình hiểu rằng Thất bại là một bài học khó nuốt, nhưng phải học được nó mình mới có cơ hội thành công. Mình muốn hiểu điều này, nhưng thật khó quá. Liệu có cần phải thất bại thêm vài ba lần nữa mới thấu suốt nó được.
THẤT BẠI....lần đầu tiên trong đời, mình đã thất bại. Con đường của mình trước giờ quá trơn tru, và mình thật sự ko nghĩ là mình sẽ thất bại. Sự thật đã cho mình nếm mùi. Mình buồn, và mình ko biết đến bao giờ mình mới vượt qua được. Sự đời là vậy. Những cái gì đầu tiên sao mà nó ấn tượng đến thế...đã vậy còn thất bại vào ngay cái năm mà mình cần phải được thành công.....Muốn có 1 nơi nào đó để có thể thanh thản được 1 chút, muốn có 1 ai đó để động viên mình thật nhiều, muốn có ai đó đem đến cho mình cảm giác ấm áp, cảm giác mà mình có thể lấy lại được cho chính bản thân mình.........Muốn có ai đó hãy nói với mình rằng, đây chỉ là "thành công bị trì hoãn".
Dù gì đi nữa, sự thật vẫn là sự thật, mình ko thể chối bỏ được. Mình đã thất bại.............
Người ta nói nhiều đến sự thành công, và thường giảm đi mọi điều thất bại. Nhưng, lần đầu tiên trong đời, mình phải đối diện với 1 điều mình chưa bao giờ nghĩ tới.....THẤT BẠI. Lần đầu tiên trong cuộc đời này, sự việc ko theo điều mình mong muốn. Lần đầu tiên trong đời mình phải chứng kiến bản thân mình sa sút đến mức nào khi nhận được kết quả. Mình thi rớt, và mình đã thất bại!
Mình đang tập dần cho bản thân mình: " Nếm thất bại để hiểu thành công" nhưng có lẽ chính bản thân mình khó mà vực dậy được tinh thần ấy. Trong thất bại có thành công, và trong thành công có sự thất bại. Những người luôn “chơi an toàn” sẽ hiếm khi thành công. Đó là vì nỗi sợ thất bại của họ lớn hơn khát vọng giành chiến thắng đã ngăn cản họ thắng lợi và thành công. Khi đảm bảo an toàn, họ sẽ không bao giờ thật sự trưởng thành cũng như không bao giờ thật sự thất bại. Một môi trường thoải mái an toàn với họ là “quá đủ”. Nhưng “quá đủ” sẽ không bao giờ là đủ nếu bạn muốn trưởng thành và trở thành một nhà lãnh đạo thành công. Thất bại là một phần của thành công. Hãy nêu ra một người chưa bao giờ thất bại và đó chính là người thất bại lớn nhất.
Vậy đó là thành công của mình, hay là thất bại của mình ?
Suốt 12 năm cố công dùi mài để có thể bước chân vào giảng đường đại học, mặc dù chưa thi ĐH chính thức, nhưng đã phần nào mình cảm nhận được áp lực, sự run sợ, và sự tự tin thường có của mình khi bước vào phòng thi. Hết giờ làm, vẫn với sự tự tin đó, vẫn với nụ cười đó, mình tin chắc là mình sẽ đậu. Nhưng thật chẳng dễ dàng gì để chấp nhận cái kết quả mà sự tự tin đó mang lại cho mình....THẤT BẠI!
Có 1 tờ báo viết rằng: "Thất bại là mẹ thành công - Vậy cha là ai ?" Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn này được nêu ra dựa trên quan điểm âm dương: một người đàn bà sẽ không thể làm mẹ nếu thiếu người phối ngẫu. Còn nói nghiêm túc, không lẽ người ta chỉ cần cố gắng thất bại thật nhiều là đủ để thành công, và thực tế vì sao lại có những người thất bại hoài mà không thành công? Cuộc đời luôn đầy rẫy sự mâu thuẫn. Ai ai cũng nói rằng thất bại là để thành công, để nếm trải sự đời, nhưng, tại sao lại như vậy ? tại sao ko thành công mãi mãi để quên đi cái từ thất bại đó ? Mình dư sức để trả lời câu hỏi này, nhưng có lẽ, với mình lúc này đây, ko gì hơn là một sự yên tĩnh, ko ồn ào, ko bụi bặm. Mình cần tập trung, mình cần bình tĩnh, và, mình cần tất cả những gì mình cần.........
Thất bại là mẹ thành công, vậy cha thành công chắc là trí tuệ.....có lẽ có trí tuệ mới có thành công ? Mình thất bại, vậy là mình đã thiếu thành công ?
Cảm ơn mẹ đã cho con hiểu rằng Thất bại không phải là một thứ mà con người có thể kiểm soát được dù con có trí tuệ đến mấy đi nữa. Cảm ơn ba đã cho con biết rằng ba đã cho con đôi chân vững vàng biết bao, giúp cho con vượt qua thất bại để con có thành công lớn hơn sự thành công mà con sẽ có nếu con ko thất bại.....Có thật là sẽ như vậy ko, gia đình ơi?
Thật sự mình đã thất bại rất nhiều, nhưng mà, con nghĩ rằng, làm gì thì làm, ko cho người ta biết đến thất bại của mình. Điều đó sẽ làm giảm uy tín, và làm giảm vị trí của mình trong mắt những người khác. Có thật là như vậy ko ?
Mình hiểu rằng Thất bại là một bài học khó nuốt, nhưng phải học được nó mình mới có cơ hội thành công. Mình muốn hiểu điều này, nhưng thật khó quá. Liệu có cần phải thất bại thêm vài ba lần nữa mới thấu suốt nó được.
THẤT BẠI....lần đầu tiên trong đời, mình đã thất bại. Con đường của mình trước giờ quá trơn tru, và mình thật sự ko nghĩ là mình sẽ thất bại. Sự thật đã cho mình nếm mùi. Mình buồn, và mình ko biết đến bao giờ mình mới vượt qua được. Sự đời là vậy. Những cái gì đầu tiên sao mà nó ấn tượng đến thế...đã vậy còn thất bại vào ngay cái năm mà mình cần phải được thành công.....Muốn có 1 nơi nào đó để có thể thanh thản được 1 chút, muốn có 1 ai đó để động viên mình thật nhiều, muốn có ai đó đem đến cho mình cảm giác ấm áp, cảm giác mà mình có thể lấy lại được cho chính bản thân mình.........Muốn có ai đó hãy nói với mình rằng, đây chỉ là "thành công bị trì hoãn".
Dù gì đi nữa, sự thật vẫn là sự thật, mình ko thể chối bỏ được. Mình đã thất bại.............
Buồn ơi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
[
26/03/2008 19:57 | by V.I.P ]
26/03/2008 19:57 | by V.I.P ]
Chà chà, lâu quá rồi mới có 1 entry mới trên blog của mình... hì hì, vẫn là mình, chỉ có mình, 1 mình mình, xem, đọc, và viết bài.
hì, xin lỗi mày nha, blog thân yêu.
Đã lâu rồi mới vào thăm lại những thứ vẩn vơ đáng quý này. Cuốn nhật kí ở nhà thì đã đóng từ lâu, bụi bặm và lạnh ngắt, chỉ còn để chiêm ngưỡng và hoài niệm, ko thể viết đc nữa. Blog thì cũng quên bẵng nó mất, lâu lâu mới vào xem, mà...lại chắc viết đc cái gì ra hồn, toàn là để khóa, muốn đc chia sẻ, muốn đc an ủi, nhưng lại muốn bí mật.
Hôm nay mình cảm thấy buồn. Có lẽ ko chỉ là hôm nay mà đã từ rất nhiều "hôm" trước, nhiều tuần trước, và nhiều tháng trước. Buồn nhỉ.
Mình sắp thi rồi đó, mày biết ko, blog của ta. Mình sẽ thi đại học FPT, nếu đậu, mình sẽ rất vui, ba mẹ cũng ko lo lắng cho mình nữa. Lỡ có rớt cũng ko sao, vì ko hẳn đây là mục tiêu chính của mình. Nhưng mình rất mong sẽ đậu, và đó sẽ là 1 động lực lớn cho mình đi bước tiếp théo. Và sau đó, mình sẽ thi 2 trường đại học nữa, khối A của mình là KHTN, có lẽ mình sẽ chọn Điện Tử Viễn Thông hoặc Mạng Máy Tính, thay cho những công việc lâp trình mà mình mong ước từ trước. Mình sẽ thi Hoa Sen Khối D. chắc cũng sẽ là CNTT. Mình quyết định ko thi Cao Đẳng.
Mình yêu M, và mình muốn M luôn vui vẻ, muốn làm M hạnh phúc. Mình cũng tự hứa rằng sẽ cố gắng đậu đại học, có như vậy mình mới có thể đc ở bên M. nhưng lỡ mình rớt, mình sẽ thôi. hì hì, chính vì điều đó mình sẽ ko thi Cao Đẳng, mà mình sẽ học lại 1 năm để thi tiếp, và sẽ cố gắng để làm 1 điều gì đó mà mình ko hề muốn làm.
hì hì, tự dưng đang viết cái này mình lại nghĩ tới người bạn thân mới nhận. Cũng thú vị lắm.
Mình và M đã được 7 tháng rồi đó. hạnh phúc nhiều, và buồn cũng nhiều. Bây giờ cũng đang buồn lắm. M nói mình nên thường xuyên lên chơi với người bạn thân mới, đừng để hắn ta buồn. Nhưng M lại làm điều ngược lại với mình. Mình buồn lắm. Mình muốn gặp M, mình nhớ M. hẳn M cũng biết mình muốn có M ở bên cạnh đến dường nào. Nhưng M luôn từ chối. Có lẽ mình làm phiền M nhiều quá. ùh, có lẽ thế thật. Hay là M đang thấy mình ko xứng đáng, cảm thấy ko còn thích mình như trước nữa nên cứ làm tránh đi. Buồn thật. Mình buồn quá. Quá buồn....
Đôi lúc lại cảm thấy mình như người thừa, cảm thấy mình là người chẳng đáng quan tâm, cảm giác bị bỏ rơi, hì hì, mệt ghê nhỉ...
Thôi vậy, có lẽ thời gian này chẳng ai muốn bị làm phiền, và cũng chẳng ai muốn để đụng chạm gì cả.
Thôi, mỗi lần bị từ chối, mình cảm thấy buồn, và muốn nằm dài ra mà tự an ủi. Mình chắc là đã hết thời. Dừng có 1 thời gian mà trong giới IT, vị trí của mình giảm kinh khủng. Nghỉ có 1 thời gian mà trình độ dường như ko còn theo kịp những gì đang diễn ra. Và có lẽ, mình đã thay đổi nhiều trong thời gian này. Mình chắc là nên dừng lại, suy nghĩ, và trở lại chính mình thôi.
Refresh tinh thần, refresh tâm trí, refresh all............................
"Hãy biết bắt đầu và hãy dừng đúng lúc, đừng bao giờ trở thành tảng đá ngáng chân người ta" <~~ câu này mình nghĩ ra, nhưng mình chưa bao giờ thực hiện. bây giờ chắc là lúc rồi đây.
Ngủ ngon nhé, vợ yêu
hì, xin lỗi mày nha, blog thân yêu.
Đã lâu rồi mới vào thăm lại những thứ vẩn vơ đáng quý này. Cuốn nhật kí ở nhà thì đã đóng từ lâu, bụi bặm và lạnh ngắt, chỉ còn để chiêm ngưỡng và hoài niệm, ko thể viết đc nữa. Blog thì cũng quên bẵng nó mất, lâu lâu mới vào xem, mà...lại chắc viết đc cái gì ra hồn, toàn là để khóa, muốn đc chia sẻ, muốn đc an ủi, nhưng lại muốn bí mật.
Hôm nay mình cảm thấy buồn. Có lẽ ko chỉ là hôm nay mà đã từ rất nhiều "hôm" trước, nhiều tuần trước, và nhiều tháng trước. Buồn nhỉ.
Mình sắp thi rồi đó, mày biết ko, blog của ta. Mình sẽ thi đại học FPT, nếu đậu, mình sẽ rất vui, ba mẹ cũng ko lo lắng cho mình nữa. Lỡ có rớt cũng ko sao, vì ko hẳn đây là mục tiêu chính của mình. Nhưng mình rất mong sẽ đậu, và đó sẽ là 1 động lực lớn cho mình đi bước tiếp théo. Và sau đó, mình sẽ thi 2 trường đại học nữa, khối A của mình là KHTN, có lẽ mình sẽ chọn Điện Tử Viễn Thông hoặc Mạng Máy Tính, thay cho những công việc lâp trình mà mình mong ước từ trước. Mình sẽ thi Hoa Sen Khối D. chắc cũng sẽ là CNTT. Mình quyết định ko thi Cao Đẳng.
Mình yêu M, và mình muốn M luôn vui vẻ, muốn làm M hạnh phúc. Mình cũng tự hứa rằng sẽ cố gắng đậu đại học, có như vậy mình mới có thể đc ở bên M. nhưng lỡ mình rớt, mình sẽ thôi. hì hì, chính vì điều đó mình sẽ ko thi Cao Đẳng, mà mình sẽ học lại 1 năm để thi tiếp, và sẽ cố gắng để làm 1 điều gì đó mà mình ko hề muốn làm.
hì hì, tự dưng đang viết cái này mình lại nghĩ tới người bạn thân mới nhận. Cũng thú vị lắm.
Mình và M đã được 7 tháng rồi đó. hạnh phúc nhiều, và buồn cũng nhiều. Bây giờ cũng đang buồn lắm. M nói mình nên thường xuyên lên chơi với người bạn thân mới, đừng để hắn ta buồn. Nhưng M lại làm điều ngược lại với mình. Mình buồn lắm. Mình muốn gặp M, mình nhớ M. hẳn M cũng biết mình muốn có M ở bên cạnh đến dường nào. Nhưng M luôn từ chối. Có lẽ mình làm phiền M nhiều quá. ùh, có lẽ thế thật. Hay là M đang thấy mình ko xứng đáng, cảm thấy ko còn thích mình như trước nữa nên cứ làm tránh đi. Buồn thật. Mình buồn quá. Quá buồn....
Đôi lúc lại cảm thấy mình như người thừa, cảm thấy mình là người chẳng đáng quan tâm, cảm giác bị bỏ rơi, hì hì, mệt ghê nhỉ...
Thôi vậy, có lẽ thời gian này chẳng ai muốn bị làm phiền, và cũng chẳng ai muốn để đụng chạm gì cả.
Thôi, mỗi lần bị từ chối, mình cảm thấy buồn, và muốn nằm dài ra mà tự an ủi. Mình chắc là đã hết thời. Dừng có 1 thời gian mà trong giới IT, vị trí của mình giảm kinh khủng. Nghỉ có 1 thời gian mà trình độ dường như ko còn theo kịp những gì đang diễn ra. Và có lẽ, mình đã thay đổi nhiều trong thời gian này. Mình chắc là nên dừng lại, suy nghĩ, và trở lại chính mình thôi.
Refresh tinh thần, refresh tâm trí, refresh all............................
"Hãy biết bắt đầu và hãy dừng đúng lúc, đừng bao giờ trở thành tảng đá ngáng chân người ta" <~~ câu này mình nghĩ ra, nhưng mình chưa bao giờ thực hiện. bây giờ chắc là lúc rồi đây.
Ngủ ngon nhé, vợ yêu
No Fun, No Sad, No Cry.... No body.... No everything
[
26/01/2008 12:50 | by V.I.P ]
26/01/2008 12:50 | by V.I.P ]
Bài viết có mật khẩu
Bài viết có mật khẩu
Ơi cuộc sống mến thương
[
16/01/2008 18:37 | by V.I.P ]
16/01/2008 18:37 | by V.I.P ]
Lần đầu tiên được nghe bài hát là trong một vở kịch trên TV mà giờ chẳng còn nhớ tựa và nội dung vở kịch đó. Nhưng giai điệu và ca từ của bài hát này đã làm cho mình, lúc đó là 1 thằng nhóc 8,9 tuổi gì đó bắt đầu yêu thích ca nhạc. Mãi sau này mình mới biết đó là nhạc phẩm đầu tay của nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện sáng tác năm 1979. Lâu lắm không được nghe ca khúc này, một ca khúc làm mình luôn cảm thấy yêu đời hơn và xốc lại tinh thần mỗi lúc chán nản.
Lần này đây, chắc là phải cảm ơn lớp Hóa. Chính nhờ đó mà mình lại được nghe bài hát này. hì hì.
Vẫn giai điệu đó, vẫn ca từ đó, nhưng ca sĩ là khác thôi. Nhạc tuy có nhanh, và hơi khác so với bản gốc, nhưng ko sao, vẫn tác dụng đó với chính bản thân mình.hehe.
Windows Media PlayerTệp tin
Lần này đây, chắc là phải cảm ơn lớp Hóa. Chính nhờ đó mà mình lại được nghe bài hát này. hì hì.
Vẫn giai điệu đó, vẫn ca từ đó, nhưng ca sĩ là khác thôi. Nhạc tuy có nhanh, và hơi khác so với bản gốc, nhưng ko sao, vẫn tác dụng đó với chính bản thân mình.hehe.
Windows Media PlayerTệp tin




